Tống Thiên Du và bạn cùng phòng của tôi đang hôn nhau.
Khó tách khó rời, ân ái triền miên.
Tôi ngây người nhìn cảnh tượng này, trái tim như bị ai xé toạc một đường.
Rõ ràng khoảnh khắc nhận lời giúp anh theo đuổi bạn cùng phòng, tôi đã dự liệu sẽ có tình cảnh này xảy ra, nhưng khi nó thật sự đến, tôi vẫn kinh ngạc, vẫn đau lòng đến rối tinh rối mù.
Hai người họ hôn nhau quá chuyên chú, hoàn toàn không phát hiện phía sau có thêm một người.
"Đêm nay đến chỗ anh nhé?" Giọng Tống Thiên Du trong đêm khuya yên tĩnh nghe khàn đến đáng sợ.
Tim tôi cũng vì câu nói này của anh mà trong nháy mắt rơi thẳng xuống hầm băng, hoàn toàn đông cứng.
Hóa ra, bọn họ đã tiến triển đến bước này rồi sao?
Bạn cùng phòng dường như đấm nhẹ anh một cái, trong giọng nói mang theo ý cười: "Nghĩ gì thế, đêm nay em đã hứa giúp Tiểu Tĩnh xem luận văn rồi!"
Hai người dường như trán chạm trán, lại nói thêm vài câu, cách một đoạn xa, vẫn có thể nhìn thấy sự thân mật dịu dàng.
Sau khi đưa mắt nhìn cô ấy lên lầu, Tống Thiên Du xoay người, rốt cuộc cũng nhìn thấy tôi.
"Tiểu Tĩnh?" Anh thu lại ý cười trên mặt.
Tôi cứng ngắc quay mặt đi, không dám nhìn anh lấy một cái, ra sức kiềm chế cảm xúc, nhấc chân đi về phía ký túc xá.
Cảnh tượng vừa rồi mang lại đả kích quá lớn cho tôi, vô số sự chua xót và không cam lòng dâng lên ngập tràn trái tim, khiến tôi sắp không thở nổi.
Tôi dùng thân phận bạn tốt ở bên cạnh Tống Thiên Du tròn mười năm, chưa từng thấy anh tỏ ra vui vẻ hòa nhã với cô gái nào. Đối với tôi, anh trước sau vẫn luôn lạnh nhạt, lý trí.
Tỉnh táo đến mức tôi thậm chí còn nghi ngờ, trong mắt anh, tôi có lẽ chỉ là một người bạn chơi cùng đến giới tính cũng mơ hồ.
Vừa rồi là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ động tình của anh.
Rõ ràng, bọn họ mới quen nhau mười ngày.
Mới mười ngày thôi mà.
Nhưng tôi đã thầm yêu Tống Thiên Du mười năm, bao trọn gần như cả tuổi thanh xuân.
Năm đó thi đại học thất bại, tôi không thể cùng anh học chung một trường đại học.
Sau đó tôi học lại một năm, khó khăn lắm mới thi đậu, lại vì điền nguyện vọng xảy ra sai sót, bị buộc phải đến một thành phố khác.
Trong suốt thời gian đại học, chúng tôi hầu như không liên lạc mấy.
Hiện tại công việc của anh vừa mới đi vào quỹ đạo, tôi thì đang bận rộn với luận văn tốt nghiệp, liên lạc giữa chúng tôi càng ít đến đáng thương.
Mỗi lần tôi muốn qua tìm anh, anh luôn từ chối không chút do dự: "Tiểu Tĩnh, tôi rất bận."
Những lúc đó, tôi nhịn không được gọi video cho anh, thường thường chưa nói được mấy câu, anh đã lại đi làm việc.
Tôi biết tôi không có tư cách oán trách anh cái gì.
Trong lòng anh, tôi chỉ là một người bạn quen biết khá lâu mà thôi.
Mãi đến mười ngày trước, bạn cùng phòng mượn điện thoại tôi chụp ảnh, không cẩn thận lướt thấy ảnh Tống Thiên Du trong album.
Ngón tay cô ấy khẽ khựng lại, cười cười: "Người đàn ông này trông cũng được đấy, Tiểu Tĩnh, cậu quen à?"
Tôi nhìn thấy rõ ràng sự hứng thú trong mắt cô ấy.
Tôi không trả lời, miễn cưỡng tìm một cái cớ rời đi.
Cho dù biết bọn họ hẳn sẽ không có liên hệ gì, nhưng đêm hôm đó, tôi vẫn mất ngủ.
Cảm giác nguy cơ mãnh liệt như thủy triều sắp nhấn chìm tôi.
Bạn cùng phòng là nữ thần được công nhận của học viện, khuôn mặt kia xinh đẹp rạng ngời, vừa ngây thơ vừa quyến rũ, vừa nhập học đã gây ra oanh động.
Nhưng cô ấy luôn giữ dáng vẻ hờ hững, đối với mọi người lúc gần lúc xa, lúc nóng lúc lạnh, đại học bốn năm, chẳng có ai có thể lọt vào mắt cô ấy.
Không ngờ cô ấy lại vì một tấm ảnh mà nảy sinh hứng thú với Tống Thiên Du.
Càng không ngờ tới chính là, khi đầu óc tôi nóng lên, rốt cuộc lấy hết dũng khí, quyết định tỏ tình với Tống Thiên Du, thì người Tống Thiên Du vốn luôn bạc tình lạnh lùng, lại ngay lúc gọi video với tôi, cách màn hình điện thoại, đã yêu bạn cùng phòng của tôi từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi nhớ rõ đôi mắt anh lúc ấy rất sáng, đuôi mắt cũng cong lên, giống như giấu đi những đường nét sắc bén vốn có, trong mắt chỉ còn lại một người.
Ánh mắt đó tôi quen thuộc không gì bằng.
Chính là nhất kiến chung tình.
Ngày thứ hai sau cuộc gọi video, Tống Thiên Du chủ động gọi điện thoại cho tôi, nhờ tôi giúp theo đuổi bạn cùng phòng.
Trong điện thoại, giọng nói của anh vẫn trầm thấp êm tai như mọi khi: "Trước giờ tôi chưa từng thích một người như vậy, Tiểu Tĩnh, nhờ cậu đấy."
Đó là lần đầu tiên anh mở miệng cầu xin tôi, cũng là lần đầu tiên gọi tôi là Tiểu Tĩnh.
Nhưng tôi không hề nghe ra chút ý cầu xin nào, dường như anh đã sớm đoán chắc tôi sẽ không từ chối.
Đối với tôi, anh luôn nắm chắc phần thắng trong tay.
Ý thức được điểm này, chua xót và nặng nề cùng lúc ập tới, lan tràn đến từng ngóc ngách trên người.
Nhưng tôi có thể làm sao đây? Tôi không có cách nào ngăn cản anh thích người khác, giống như không có cách nào ngăn cản bản thân cứ mãi mãi thích anh.
Như bị ma xui quỷ khiến, tôi đồng ý.
Đồng ý giúp anh bắc cầu dắt mối với bạn cùng phòng, đồng ý làm một bà mối nực cười.
Chuyện tiếp theo thuận lý thành chương, bởi vì tôi, bọn họ kết bạn WeChat, mỗi ngày trò chuyện đến nửa đêm.
Tống Thiên Du, người mỗi lần đều nói với tôi là anh rất bận, lại chuyên chuyến xin nghỉ ba ngày để đến thăm bạn cùng phòng tôi, hôm nay là lần đầu tiên bọn họ chính thức gặp mặt.
Có điều nhìn tình cảnh vừa rồi, hai người này đã như keo như sơn rồi.
Quả nhiên, khoảnh khắc đẩy cửa phòng ký túc xá ra, giọng nói của bạn cùng phòng truyền tới: "Tiểu Tĩnh, tớ với anh ấy ở bên nhau rồi."