"Ồ, vậy thì tốt quá."
Tôi nhẹ nhàng đáp một câu, giả vờ như không có chuyện gì quay về giường ngồi xuống, mở máy tính sửa luận văn, gõ liên tiếp mấy lần mới gõ đúng một chữ "Tôi".
Bạn cùng phòng giọng mang theo ý cười: "Còn không phải đa tạ bà mối lớn là cậu sao."
Tay gõ chữ của tôi thoáng siết chặt, trái tim quặn đau từng cơn, đầu ngón tay đều đang run rẩy.
Đúng vậy, bọn họ là do một tay tôi tác hợp.
Là tôi nói cho Tống Thiên Du biết mọi sở thích của bạn cùng phòng, gợi ý anh lúc trò chuyện nên chọn chủ đề gì.
Cũng là tôi nói cho bạn cùng phòng biết bên cạnh Tống Thiên Du trước giờ chưa từng có người phụ nữ nào khác, chỉ một lòng tình căn thâm chủng với cô ấy.
Mười ngày này, tôi trơ mắt nhìn Tống Thiên Du ân cần hỏi han bạn cùng phòng, nhìn bạn cùng phòng nhắc tới Tống Thiên Du, trên mặt không kìm được lộ ra nụ cười, nhìn bọn họ từng chút một yêu nhau.
Đã mấy lần đêm khuya, tôi vùi sâu đầu vào trong chăn, vẫn nghe thấy giọng nói của anh trong điện thoại bạn cùng phòng: "Ngoan, đừng thức đêm, ngủ ngon."
Hơi thở mơ hồ đượm cười, âm cuối trầm thấp gợi cảm.
Đó là sự cưng chiều và ám muội mà tôi chưa từng có được.
Khoảnh khắc đó, tôi ý thức rõ ràng được mình hối hận rồi.
Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu lúc đó tôi nói dối Tống Thiên Du, nói trong lòng bạn cùng phòng đã có người mình thích, dựa vào tính cách kiêu ngạo như vậy của anh, nhất định sẽ từ bỏ.
Như vậy có lẽ tôi vẫn còn cơ hội...
"Để cảm ơn cậu ——"
Bạn cùng phòng không biết đi tới sau lưng tôi từ lúc nào, thân mật ôm lấy vai tôi, kéo tôi từ trong dòng suy tư trở về.
"Ngày mai tớ và Thiên Du quyết định mời cậu ăn cơm, Tiểu Tĩnh, cậu sẽ không từ chối chứ?"
Tim tôi thắt lại, theo bản năng liền muốn mở miệng từ chối.
Bạn cùng phòng lại không cho tôi cơ hội từ chối.
"Thiên Du ngày kia phải về công ty rồi, đợi tháng sau lấy bằng tốt nghiệp xong, tớ sẽ chuyển thẳng qua chỗ anh ấy. Nếu không có gì bất ngờ, ăn xong bữa cơm này, sau này ba người chúng ta chắc rất ít có cơ hội gặp mặt."
Vừa nói, bạn cùng phòng vùi đầu vào hõm cổ tôi, giống như làm nũng cọ cọ, hơi thở nóng hổi phả lên cổ, giọng cô ấy rất mềm rất nhẹ:
"Tiểu Tĩnh, đây cũng là ý của anh ấy."
...
Nếu như nói tối qua còn ôm một tia may mắn trong lòng, vậy thì hiện tại, tôi nghĩ tôi hiểu ý của Tống Thiên Du là gì rồi.
Trong quán lẩu gần trường học, nước lẩu sôi ùng ục, hơi nóng bốc lên ngun ngút.
Tống Thiên Du đang bóc tôm cho bạn cùng phòng của tôi.
Anh hơi cúi đầu, ngón tay thon dài sạch sẽ gọn gàng loại bỏ đầu tôm và đuôi tôm, mỗi cử chỉ đều rất nghiêm túc.
Tôi bỗng nhiên nhớ lại, Tống Thiên Du mắc bệnh sạch sẽ, đặc biệt ghét cảm giác nhớp nháp trơn trượt khi bóc tôm, điều đó sẽ làm anh cảm thấy rất buồn nôn.
Sinh nhật anh năm ngoái, tôi ngồi xe bốn tiếng đồng hồ đi tìm anh, mua bánh kem, vụng về lại dụng tâm làm đầy một bàn thức ăn, còn làm tay bị bỏng.
Tống Thiên Du nhìn thấy mu bàn tay sưng đỏ không chịu nổi của tôi, ánh mắt rất phức tạp: "Tiểu Tĩnh, không biết nấu ăn thì có thể không làm."
Nhưng chưa đợi tôi nói chuyện, anh liền kéo tay tôi qua, bôi thuốc mỡ, từng chút một bôi thuốc lên chỗ bỏng cho tôi.
Tống Thiên Du hiếm khi dịu dàng với tôi như thế, tôi nhất thời có chút hoảng hốt, lại có chút luống cuống.
Nhìn đĩa tôm luộc trên bàn, tôi ma xui quỷ khiến hỏi: "Tay tớ không tiện, lát nữa cậu bóc tôm giúp tớ được không?"
Tống Thiên Du nhíu mày, từ chối không chút do dự, trong ánh mắt thậm chí còn mang theo một tia trách cứ: "Tiểu Tĩnh, cậu biết tôi mắc bệnh sạch sẽ mà."
Một câu nói, liền khiến không khí trở nên khác biệt.
Nếu là trước kia, tôi cũng sẽ không để ý. Nhưng hôm đó tôi không biết bị làm sao, chỉ cảm thấy tủi thân đầy bụng, nước mắt hoàn toàn không chịu khống chế rơi xuống.
Cuối cùng, tôi không màng đến tay mình đang bị thương, chịu đựng đau đớn như bị thiêu đốt, bóc hết toàn bộ đĩa tôm luộc đó.
Mà Tống Thiên Du cứ đứng một bên im lặng nhìn tôi, mấy lần muốn mở miệng, lại chẳng nói gì.
Tôi rút dòng suy tư về từ trong ký ức, nhìn thấy Tống Thiên Du đặt con tôm đã bóc xong vào nơi bạn cùng phòng dễ dàng với tới nhất, lại lấy khăn giấy ướt lau tay, sau đó từ từ nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc đón lấy ánh mắt anh, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra.
Anh là cố ý làm cho tôi xem.
Vết thương bị bỏng năm ngoái để lại một vết sẹo nhỏ, cũng để lại một vết rách giữa tôi và anh. Hiện tại Tống Thiên Du tự tay xé toạc vết sẹo này, rắc muối lên vết thương đầm đìa máu, mục đích chính là để tôi hoàn toàn chết tâm.
Anh đã sớm biết tình cảm của tôi dành cho anh, biết tôi không chỉ coi anh là bạn.
Anh mời tôi ăn cơm, ngay trước mặt tôi bóc tôm cho bạn cùng phòng. Anh đang dùng cách này nói cho tôi biết, đừng si tâm vọng tưởng, đừng quấy rầy cuộc sống của anh nữa.
Nơi nào đó trong tim đau nhói một cái, tôi cúi đầu, tránh đi ánh mắt giao nhau với anh, bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy.
Bữa cơm này ăn cực kỳ dài đằng đẵng, mặc kệ bọn họ ân ái thế nào, tôi đều cắm cúi đầu không nói gì mấy, mãi đến khi trên đỉnh đầu đột nhiên vang lên một trận ồn ào.
Tôi ngước mắt, nhìn thấy một nam sinh đỏ mặt đang xin lỗi Tống Thiên Du.
Đại ý là, bàn của bọn họ đang chơi nói thật hay mạo hiểm, thua phải đi xin WeChat của cô gái xinh đẹp nhất trong quán, cậu ta cũng không biết bạn cùng phòng tôi hóa ra đã có bạn trai.
Sắc mặt Tống Thiên Du rất khó coi, nhưng lại không tiện phát hỏa trước mặt mọi người. Nam sinh kia tự biết đuối lý, lại nói mấy câu xin lỗi, ngượng ngùng rời đi.
Tôi nghiêng đầu nhìn bạn cùng phòng.
Bạn cùng phòng trước nay thích ăn lẩu, tiếc là lại không giỏi ăn cay, lúc này khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng, vầng trán trơn bóng rịn ra lớp mồ hôi mịn, đôi môi kiều diễm ướt át.
Ánh mắt rất nhiều người xung quanh đều như có như không dừng lại trên người cô ấy, trong ánh mắt có mấy nam sinh vẫn mang theo vẻ rục rịch ngóc đầu dậy.
Khóe mắt tôi bắt được một bóng dáng cao lớn đĩnh đạc, đang chậm rãi đi về phía bên này.
Khóe môi tôi cong lên.
Khối u uất trong lòng dường như cũng tan đi rất nhiều.
Tuổi trẻ chính là có dũng khí, rõ ràng đã có vết xe đổ, vẫn muốn thử vận may một lần nữa.
Trong lòng khẽ động, lại nhìn Tống Thiên Du, quả nhiên sắc mặt anh lại âm trầm xuống.
Tôi đột nhiên thấy hứng thú, dứt khoát buông đũa xuống khoanh tay, hoàn toàn là bộ dáng xem kịch vui.
Sau đó tôi liền nhìn thấy nam sinh kia khi chỉ còn cách bạn cùng phòng tôi một mét, chân dài bước một cái vòng qua cô ấy, đi thẳng đến trước mặt tôi.
Tôi giật nảy mình.
Nam sinh kia nhìn chằm chằm tôi, đôi mắt rất sáng, trên mặt hơi có chút luống cuống, nhưng nụ cười rất sạch sẽ: "Chị ơi, em có thể theo đuổi chị không?"
Tôi sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn về phía Tống Thiên Du.
Không biết có phải ảo giác của tôi hay không, sắc mặt của anh hình như còn lạnh hơn vừa rồi.