Trong nhất thời, trong đầu lướt qua rất nhiều suy nghĩ và hình ảnh.
Trong cuộc chạy đua đơn phương kéo dài mười năm này, không phải tôi chưa từng dao động.
Tôi từng tận mắt chứng kiến Tống Thiên Du từ chối những cô gái tỏ tình với anh như thế nào, thủ đoạn dứt khoát gọn gàng, gần như không lưu lại chút tình mặt mũi nào.
Thế là tôi cẩn thận ôm ấp tình yêu với anh, nín nhịn không nói, cam tâm tình nguyện làm người bạn dịu dàng chu đáo của anh.
Nhưng một bầu nhiệt huyết không nhận được chút hồi đáp nào, đổi lại vĩnh viễn là sự lạnh nhạt và kiềm chế của anh. Lâu dần, nỗi đau khổ và mệt mỏi vì cầu mà không được gần như sắp đè bẹp tôi.
Lúc đó tôi biết được mình không thể thi cùng trường đại học với anh, cảm xúc tích tụ lâu ngày càng đạt đến đỉnh điểm vào khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên nảy sinh ý định từ bỏ.
Ngày ăn cơm chia tay, anh không đến.
Lúc kết thúc có một nam sinh cùng lớp tỏ tình với tôi, sau khi tôi từ chối, nam sinh kia biểu hiện rất thất vọng, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định đề nghị đưa tôi về nhà.
Tôi nghĩ nghĩ, về nhà tôi nhất định sẽ đi ngang qua nhà Tống Thiên Du, không biết thế nào, tôi đồng ý.
Ánh trăng đêm đó rất đẹp, nam sinh kia đi song song với tôi, nghĩ đủ cách tìm chủ đề nói chuyện.
Mỗi một câu cậu ấy nói tôi đều nghiêm túc đáp lại, mãi đến khi cánh cửa quen thuộc kia đập vào tầm mắt tôi.
Tôi không kìm được dừng bước chân, ánh mắt nhìn lên trên, nhìn thấy Tống Thiên Du đang đứng trên ban công lạnh lùng nhìn chằm chằm chúng tôi.
Sau khi về đến nhà, đợi tôi tắm xong, nằm trên giường chơi điện thoại mới phát hiện, hóa ra có người quay lại video nam sinh kia tỏ tình với tôi đăng lên nhóm lớp.
Trong video quá ồn nghe không rõ tiếng, cuối cùng của hình ảnh là tôi và cậu ấy cùng nhau rời khỏi phòng bao. Những bạn học có chuyện hay không đi được đều nhao nhao khởi hống trong nhóm.
Chính lúc này, tôi nhận được tin nhắn Tống Thiên Du gửi tới:
"Cậu muốn học lại không?"
Tôi lập tức lĩnh ngộ được một tầng ý nghĩa khác trong lời nói của anh, anh muốn tôi học cùng một trường đại học.
Mặc dù anh chẳng nói rõ điều gì, nhưng trong mắt tôi, đây chính là tín hiệu anh muốn truyền đạt cho tôi.
Trong lòng tôi lập tức giống như nắng hạn gặp mưa rào, đồng thời lại cảm thấy đau âm ỉ.
Anh dường như luôn như vậy, sau khi tôi tích cóp thất vọng từng chút một, lại ban cho tôi hy vọng.
Vậy thì đến giờ phút này, khi anh đã có bạn gái, hơn nữa quyết tâm dùng bữa cơm này để vạch rõ quan hệ với tôi, thì tín hiệu trong mắt anh lại đại biểu cho cái gì đây?
Nghĩ đến đây, hơi thở tôi khẽ ngưng lại, đang muốn nhìn kỹ nội dung trong mắt anh hơn chút nữa, bạn cùng phòng đột nhiên nghiêng người che khuất một phần tầm mắt của tôi, sau đó nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan vào nhau.
Tống Thiên Du dường như ngẩn ra, lập tức cúi đầu nhìn cô ấy, đuôi lông mày khóe mắt đều dịu dàng hẳn đi.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra, chút hy vọng cuối cùng sâu trong nội tâm mình, đã triệt để bị hủy diệt rồi.
Kỳ lạ là, trong lòng lại bình tĩnh chưa từng có.
Tôi rũ mắt xuống, thu hồi tầm mắt, ánh mắt rơi vào trên người nam sinh đối diện.
Nam sinh không kịp đề phòng chạm mắt với tôi, càng căng thẳng hơn, thế mà lại lắp bắp lặp lại câu nói vừa rồi một lần nữa: "Chị ơi, chị, chị có thể theo đuổi em không?"
Nghe thấy lời này, những người vây xem ồ lên cười lớn.
Cậu ấy dường như còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Có người quen biết cười nhắc nhở: "Giang Châu, là cậu tỏ tình với người ta, sao lại còn bắt người ta theo đuổi cậu hả?"
Cậu ấy ngây ngốc nhìn tôi, giống như rốt cuộc cũng phản ứng lại cái gì đó, mặt đỏ bừng lên tận mang tai: "Em, em..."
"Có thể." Tôi cắt ngang cậu ấy.
Lần này, tôi cũng không nhìn xem hiện tại Tống Thiên Du có biểu cảm gì.
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, tôi lẳng lặng chăm chú nhìn Giang Châu, nhìn thấy yết hầu cậu ấy trượt một cái, màu đỏ ở vành tai dần dần lan tràn đến tận mang tai, cổ.
Tôi cười cười, nhịn không được lại lặp lại một lần nữa: "Có thể."
...
Tôi phát hiện, Giang Châu thật sự là người thích đỏ mặt nhất mà tôi từng gặp.
Sau khi tôi nói ra câu "Có thể" kia, Giang Châu vác khuôn mặt đỏ đến mức sắp nhỏ ra máu, không nói lời nào kéo tôi rời đi, sau đó đưa tôi đến một tiệm đồ ngọt gần nhất, gọi liền mấy phần điểm tâm ngọt đặt trước mặt tôi.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, cậu ấy rũ mắt xuống, cái thìa trong tay cũng bị cậu ấy nắm chặt.
Cách một lúc, cậu ấy rốt cuộc cũng ngước mắt lên, cong môi cười nói:
"Vừa nãy ở quán lẩu thấy chị không ăn gì mấy, người ta nói, ăn đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng tốt lên."
Tôi nhìn cậu ấy.
Đột nhiên ý thức được, bữa cơm mà tôi một giây cũng không muốn tiếp tục ở lại đó, có một người như vậy, ở cách đó không xa vẫn luôn yên lặng quan chú đến tôi.
Cậu ấy nhìn ra sự xấu hổ và khó xử không thể nói thành lời của tôi, nhìn ra sự lạc lõng và thê lương tôi ra sức che giấu, cho nên đưa tôi chạy trốn.
Tôi cảm giác, trái tim dường như bị lay động một cái.
Ăn đồ ngọt quả thực sẽ khiến tâm trạng tốt lên, cả một ngày, tâm trạng của tôi đều rất không tồi.
Hoàng hôn, tôi và Giang Châu cùng đi dạo trên sân thể dục, gió thổi bay vạt áo, ráng chiều nhuộm đỏ những tầng mây xếp chồng lên nhau, Giang Châu cẩn thận từng li từng tí nắm lấy tay tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ấy, chỉ có thể nhìn thấy một nửa sườn mặt trắng nõn của cậu ấy, và vành tai bị ráng chiều nhuộm đỏ.
Tâm trạng tốt này vẫn luôn duy trì đến khi Tống Thiên Du gửi cho tôi một tin nhắn WeChat, hỏi tôi hiện tại đang ở đâu.
Tôi không trả lời.
Bên phía anh cũng không hỏi lại nữa.
Tôi thở hắt ra một hơi thật sâu, giống như muốn nhổ hết những u uất tích tụ những năm này ra ngoài vậy.
Tôi và Giang Châu ở bên nhau đến rất muộn mới về ký túc xá, rửa mặt xong tôi bắt đầu sửa luận văn, mãi đến khi sửa xong hoàn toàn luận văn, lại chỉnh lại định dạng một lượt gửi qua mail cho giảng viên hướng dẫn xong, lúc này mới mở điện thoại lên.
Giang Châu lúc mười một giờ đêm có gửi WeChat hỏi tôi ngày mai có rảnh không.
Do dự một chút, tôi trả lời: "Ngày mai chị rảnh."
Cậu ấy trả lời rất nhanh: "Vâng ạ, chúc chị ngủ ngon."
Tôi sửng sốt, nhìn thoáng qua thời gian, hiện tại là ba giờ sáng.
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn kia một lúc, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cong môi cười.
Uống ly sữa, tôi định đi ngủ, lúc này mới phát hiện giường của bạn cùng phòng trống không, chăn được gấp gọn gàng.
Đêm nay, bạn cùng phòng không về.