636 truyện
Nguyệt Mộng Thư
Cố Trạch là cậu ấm nổi tiếng ăn chơi trác táng ở giới kinh thành, cứ cách vài hôm lại thay bạn gái. Tôi và Cố Trạch bên nhau được một tuần. Đám danh quý trong giới đều cá cược xem anh ta sẽ đá tôi muộn nhất là khi nào! "Loại đào mỏ này, nhiều nhất nửa tháng là chán." Tôi nằm trong lòng Cố Trạch, hỏi anh: "Bao giờ anh mới chán em?" "Ngoan một chút, anh có thể cho em ở lại thêm ba tháng." Ba tháng sau, tôi xoa bụng nhìn anh: "Nếu anh quỳ xuống cầu xin em, em có thể cân nhắc sinh đứa con này cho anh."
Ngày tái ngộ với Trì Lệnh Dã, tôi tận mắt chứng kiến một cô gái bị đuổi ra khỏi cổng nhà anh ta, vô cùng chật vật. Tôi hỏi người bên cạnh: "Chuyện gì vậy?" "Trì tổng đang tìm người vợ cũ đã chăm sóc anh ấy lúc bị mù. Những cô gái này đều là hàng giả tự dâng lên, quen rồi thì thôi." Tôi cụp mắt, chỉ khẽ "ồ" một tiếng. Rất nhanh, đến lượt tôi. Trì Lệnh Dã nhìn chằm chằm vào mặt tôi, hỏi: "Cô và vợ cũ của tôi là đồng hương, thậm chí tên còn gần giống... Cô quen cô ấy à?" Tôi lắc đầu, kiên quyết nói dối: "Không quen."
Vì muốn chống lưng cho tỷ tỷ nhu nhược, ta cùng nàng gả vào một phủ. Tỷ gả cho tiểu tướng quân. Còn ta, gả cho phụ thân của hắn — đại tướng quân. Sau khi thành hôn, tiểu tướng quân từ chiến trường trở về, mang theo một tiểu bạch liên đang mang thai. Tỷ tỷ lau lệ, hiếm khi lộ vẻ cương quyết: “Muội muội, ta muốn hòa ly.” Ta đáp: “Được, tỷ ly thì ta cũng ly.” Nào ngờ, thư hòa ly còn chưa kịp giao đến tay tiểu tướng quân, liền truyền đến tin hắn bị phạt quỳ từ đường. Phụ thân hắn mặt không đổi sắc, tay cầm gia pháp, đánh hắn đến da tróc thịt bong: “Nghịch tử! Nếu muốn vi phụ thành quả phụ thì cứ nói thẳng!”
Sau nửa năm đi công tác, tôi trở về nhà và phát hiện bạn trai mình có thêm một “bạn ăn cơm”. Cô ta còn giống như nữ chủ nhân hơn cả tôi, bận rộn trong bếp, đảm đang nấu ba món mặn một món canh. Lúc chuẩn bị ngồi ăn, cô ta ôm chiếc bát đôi của tôi và anh ấy, ngại ngùng lè lưỡi nhìn tôi: "Ái chà, tôi quên mất, trong nhà chỉ có một bộ bát đũa thôi. Chị ơi, để tôi đi tìm cho chị cái bát khác nhé." Ngay trước mặt Chu Hạ Xuyên, cô ta dùng một cái bát nhựa dùng một lần múc cơm cho tôi. Mà Chu Hạ Xuyên không hề có ý kiến gì. Lúc đó, tôi biết, mình nên chia tay với Chu Hạ Xuyên rồi.
Đi với cô bạn thân đi ăn buffet hải sản. Nhà hàng lén quay video chúng tôi. Còn đăng caption: "Hai cô tiên nhỏ này gọi 10 cân tôm ngọt, để nhân viên đứng bóc hơn ba tiếng, lương tâm thật sự không đau à? Từ hôm nay, quán chúng tôi không cung cấp dịch vụ bóc tôm nữa, mong mọi người thông cảm!" Video nhanh chóng vượt nghìn lượt like, bình luận chửi rủa chúng tôi vô số, gọi tôi và bạn thân là "không biết xấu hổ". Bạn thân tôi giận dữ kéo tôi đi tìm ông chủ đòi xóa video, đối phương chỉ nhún vai thờ ơ: "Quán mới mở, đang thiếu lưu lượng. Cắt đường kiếm ăn khác gì giết cha mẹ, không hiểu sao?" Tôi bừng tỉnh. À, hóa ra là thiếu lưu lượng, sao không nói sớm! Tôi — một blogger review quán ăn triệu follow, chút "lưu lượng" đó không thành vấn đề!
Năm đó, thể loại truyện "cứu rỗi" thịnh hành nhất. Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ cứu rỗi một boss kỳ dị. Tôi bị một sinh vật kỳ dị nhỏ bé, miệng đầy răng nhọn đuổi đến mức chạy ra tàn ảnh. “Tổ mẹ nó! Thứ này mà cũng cần tôi cứu rỗi á?” Hệ thống trong đầu tôi biến thành một con gà biết la hét. “Không biết nữa! Lần đầu tôi thử mà!” Về sau, tôi dùng chảo chống dính đập cho con quái nhỏ ngoan ngoãn, ép hỏi: “Đã được cứu chưa?” Con quái nhỏ điên cuồng gật đầu. “Cứu rồi, cứu rồi, cứu rồi!” Nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn, tôi thành công thoát khỏi thế giới đó. Nhưng hai năm sau, đúng vào ngày phát hiện bạn trai cặp kè với đàn em, thế giới kinh dị giáng xuống. Con quái nhỏ khi xưa giờ cao tận mét chín bất ngờ xuất hiện, một phát cắn đứt tay bạn trai tôi. Sau đó còn vừa chảy máu vừa cọ đầu tôi đầy vui sướng. “Mẹ ơi, hun hun nào\~”
Tại buổi lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn, tôi trúng giải đặc biệt. Lên sân khấu nhận thưởng, vì quá xúc động mà tôi nói nhầm “Cảm ơn sếp” thành “Cảm ơn chồng yêu”. Bên dưới lập tức im phăng phắc. Tôi quýnh lên, quay đầu nhìn về phía sếp: “Chồng à, anh nói gì đi chứ!” Tổng giám đốc liếc tôi một cái, giọng nhàn nhạt: “Biết rồi, xuống trước đi.” Tiếng xì xào bàn tán vang lên phía dưới: “Thấy chưa, tôi đã bảo trò rút thăm này có gian lận rồi mà.”
Tôi vô tình thấy được bài đăng mà chồng tôi dùng tài khoản phụ để đăng lên mạng, nội dung là: trả lương cao, tuyển cô gái làm công việc bán thời gian nửa ngày. Trong phần yêu cầu, anh ấy viết rất chi tiết: tuổi từ 25-30, cao 1m68, nặng 50 kg, mặt trái xoan, mắt to, da trắng, thù lao nửa ngày 10.000 tệ. Nhưng mà, người anh ấy muốn tìm sao lại giống tôi đến vậy?
Chị dâu dùng sáu que thử thai, nói rằng mình mang thai sáu đứa con. Cô ấy rêu rao khắp nơi rằng bản thân là nữ thần hạ phàm, một lần sinh được sáu đứa. Tôi khuyên cô ấy nên đi bệnh viện khám thai. Kết quả khám thai cho thấy trong bụng chị dâu chỉ có một đứa trẻ. Chị dâu lại nói tôi và bác sĩ thông đồng với nhau, âm mưu đánh cắp năm đứa con của cô ấy, vì ghen tị với mệnh "nữ thần" của cô. Cô yêu cầu tôi bồi thường năm triệu, coi như trả mạng cho năm đứa con cô ấy đã mất. Tôi chỉ nghĩ đó là lời nói trong lúc nhất thời không chấp nhận được sự thật. Nào ngờ, sau khi biết tôi mang thai, sắc mặt chị dâu liền trở nên méo mó và dữ tợn. “Đúng là mày! Là mày đã trộm mất năm đứa con của tao! Tao muốn mày đền mạng cho con tao!” Cô ta phát điên lên, cầm kéo đâm vào bụng tôi. “Con tao có phải đang ở trong bụng mày không? Nếu nó không còn là con tao nữa, vậy mày cũng đừng hòng sinh ra nó.” Chín nhát dao tàn nhẫn, tôi và đứa con trong bụng đều mất mạng. Sau khi trọng sinh, tôi tỏ vẻ hùa theo chị dâu. “Chị dâu đúng là nữ thần giáng thế, nhà chúng ta thật có phúc.”
Tôi là chim hoàng yến mà nhà họ Tần nuôi riêng cho Tần Thiệu – nhị thiếu gia. Công việc của tôi là dùng tình yêu để kiểm soát Tần Thiệu, không cho anh ta đua xe, đánh nhau, ăn chơi lêu lổng. Trước giờ đều rất hiệu quả, tôi cũng thuận lợi nhận được hai khoản lương. Cho đến một lần nữa, tôi rưng rưng nước mắt: “Ah Thiệu, đừng đi đua xe nữa, em thật sự sợ lắm…” Tần Thiệu lại thờ ơ rút ra một điếu thuốc: “Yên tâm, chồng em rất giỏi mà.” Tôi có linh cảm chẳng lành, quay đầu nhìn chiến lợi phẩm của trận đua lần này. Một cô gái mặc váy trắng dài. Mẹ nó, lương gấp đôi chắc toi rồi. Tôi im lặng mở điện thoại, gửi đơn xin nghỉ việc cho anh trai Tần Thiệu.
Để tiện cho bà con trong thôn lấy hàng, tôi đã mở một điểm giao nhận ngay tại làng. Vừa mở đã ba năm. Bà con rất vui, vì từ đó không cần phải đi xe xa xôi lên trấn lấy hàng nữa. Nhưng một ngày nọ, có người từ thành phố quay về làng, chỉ trích tôi vì sao không giao hàng tận nhà. Cô ta còn kêu gọi bà con tẩy chay tôi, thậm chí báo cáo tôi lên tổng trạm. Đã như vậy, thì tôi chiều lòng họ, không làm nữa. Thế nhưng, khi tôi thật sự nghỉ, người không bằng lòng nhất lại chính là họ.
Để tạo bất ngờ cho ba mẹ, sau khi tốt nghiệp về nước, tôi đã vượt qua vòng phỏng vấn và vào làm ở chính công ty nhà mình. Thế nhưng sau khi đi làm, lại có tin đồn tôi và người phỏng vấn – Vương Hưng Quốc – là người yêu của nhau. Đám đồng nghiệp nhìn tôi với vẻ mặt “tôi hiểu mà”, rồi trêu chọc: “Tiểu Tô à, công ty cấm yêu đương nơi công sở đó nha. Dù em không thừa nhận thì bọn anh cũng hiểu được thôi.” Tôi điều tra thì phát hiện chính Vương Hưng Quốc là người tung tin. Tôi chủ động nói rõ với anh ta: “Vương Hưng Quốc, giữa chúng ta chỉ là đồng nghiệp. Những hành vi của anh khiến tôi rất khó chịu, mong anh dừng lại ngay lập tức.” Nhưng Vương Hưng Quốc chẳng hề biết hối cải, còn lớn giọng: “Tô Thiển Nguyệt, cô tưởng cô là ai? Nếu không phải tôi nể mặt, cô nghĩ mình có thể vào được công ty này sao?” “Tôi để mắt đến cô là phúc phần của cô đấy! Nếu cô dám từ chối, tin không, tôi có thể khiến cô không qua nổi kỳ thực tập đâu!” Tôi bật cười lạnh, chỉ chú tâm làm việc, ngay cả ánh mắt cũng không thèm bố thí cho anh ta. Nào ngờ Vương Hưng Quốc càng lúc càng quá đáng, còn vu oan tôi có quan hệ mờ ám với tổng giám đốc, rồi lại đi kể chuyện đó với vị hôn thê của tổng giám đốc. Tôi bình tĩnh nhìn anh ta tự đào hố chôn mình trước mặt anh trai tôi và chị dâu tương lai.