596 truyện
Nguyệt Mộng Thư
Thư Ký Dám Chặn Tôi Ngoài Cửa Tiệc Mừng Công? Tôi Tặng Ngay Một Cái Tát, Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị Lập Tức Tái Mặt Chồng tôi vừa ký được hợp đồng trị giá 10.000.000 tệ, tối đó công ty tổ chức tiệc ăn mừng. Thế nhưng ngay trước cửa phòng tiệc, thư ký của anh ta lại giơ tay ngăn tôi lại. “Chủ tịch Chu đang bàn chuyện hợp tác với đối tác. Một bà nội trợ như cô đừng vào làm loạn nữa.” Tôi bật cười lạnh. Giây tiếp theo, một cái tát giáng thẳng lên mặt cô ta. Đúng lúc ấy, cửa phòng bao bật mở. Các lãnh đạo phía đối tác bên trong đều nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng. Sắc mặt chồng tôi lập tức thay đổi. Anh ta hoảng hốt đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là... Vị chủ tịch tập đoàn đối tác đứng đầu bàn tiệc chẳng thèm nhìn anh ta lấy một cái, trực tiếp bước vòng qua. Sau đó cung kính cúi người trước mặt tôi. “Đại tiểu thư, sao cô lại đích thân đến đây?”.
Tối qua chồng tôi bảo tôi nghỉ việc. Sáng nay, tôi dọn sạch đồ của anh ta khỏi nhà. Màn hình điện thoại vẫn còn sáng. Trên đó là email xác nhận thăng chức vừa được phòng nhân sự gửi đến. Mức lương năm của tôi từ 2,8 triệu tệ tăng lên 3,98 triệu tệ, chính thức áp dụng từ tháng sau. Tôi ngồi trong phòng khách, ôm điện thoại trong tay thì nghe tiếng chìa khóa xoay nơi cửa chính. Trình Lỗi bước vào, tiện tay ném cặp công văn lên sofa. Anh ta thậm chí không nhìn tôi lấy một lần. Vừa tháo cà vạt, anh ta vừa nói bằng giọng điệu như đang ra lệnh cho người giúp việc: “Ngày mai em đến công ty xin nghỉ việc đi.” Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta, không lên tiếng. “Mẹ anh bị ngã, đang nằm viện. Cần người túc trực chăm sóc.” Rót cho mình một cốc nước xong, anh ta mới liếc tôi một cái. “Công việc đó của em kiếm được bao nhiêu đâu. Thà ở nhà chăm sóc người già còn hơn.” Tôi nhìn anh ta suốt mười giây. Sau đó gật đầu. “Được.” Trình Lỗi hài lòng đi vào phòng tắm. Ngay khi tiếng nước vang lên, tôi nhấn dừng đoạn ghi âm trong điện thoại.
Ngày Ly hôn, Tôi Rút Toàn Bộ Vốn Trăm Tỷ Tệ (≈ 360 nghìn tỷ) “Ký đi.” Một bản thỏa thuận ly h*ôn được đẩy đến trước mặt Lâm Vãn. Ngoài khung cửa sổ, mưa lớn xối xả. Nhưng không khí trong phòng khách còn lạnh hơn cả cơn mưa bên ngoài. Hôm nay vốn là ngày kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ.
Nhà hào môn họ Cố di truyền chứng tinh trùng yếu, làm thụ tinh nhân tạo suốt mười năm, cuối cùng cũng đón được một tiểu thiên kim. Trong tiệc đầy tháng, tôi là bảo mẫu mới nhận việc, sắp được chứng kiến tiểu thiên kim trở thành người thừa kế khối gia sản trăm tỷ. Nhưng ngay khi người giúp việc bế tiểu thiên kim đi thay tã. Tôi đột nhiên nghe thấy trong tã lót vang lên giọng sữa non khóc thút thít: 【Hu hu hu, đừng giao em bé này cho bà giúp việc xấu xa đó, bà ta định tráo em với con gái của bà ta!】 【Ai có thể giúp em bé này vượt qua kiếp nạn này, em sẽ nhận người đó làm mẹ nuôi, tặng người đó năm trăm triệu!】 Cơ thể tôi cứng đờ, hoảng sợ nhìn về phía bà giúp việc độc ác. Đúng lúc này. Cách đó không xa cũng truyền đến một giọng trẻ con tà ác: “Đợi mẹ giúp việc của mình tráo đổi xong, tiền của nhà họ Cố sẽ thuộc về mình hết!” “May mà mình và thiên kim thật trông rất giống nhau, sẽ không ai phát hiện đâu. Cho dù có bị phát hiện, cũng có thể đổ tội cho cô bảo mẫu mới đến kia!” Tôi chỉ suy nghĩ nửa giây. Rồi lập tức lao về phía người giúp việc, giật lấy tiểu thiên kim thật trong lòng bà ta.
Đi công tác về phát hiện nhà hàng xóm đang ăn lẩu ở nhà mình? Tôi quay xe, nhấn gọi cảnh sát ngay Tôi được cử đi đào tạo một tháng, lúc về nhà thì thấy gia đình ba người của Trần Kiến Dân ở nhà đối diện đang ngồi ăn lẩu ngay giữa phòng khách nhà mình. Vị hôn phu của tôi, Thẩm Nghiên An, đứng cạnh bọn họ, chỉ vào mặt tôi bảo: “Lâm Tri Hạ, đừng làm loạn, căn nhà này tạm thời cho họ mượn ở nhờ.” Ngăn kéo phòng tôi trống không. Bản sao sổ đỏ mẹ để lại và hộp trang sức đều biến mất. Quản lý chung cư Mã Hồng chặn ở cửa, hạ giọng cảnh cáo tôi: “Cô mà báo cảnh sát là anh Trần sẽ kiện cô tội tống tiền đấy, trong thỏa thuận mượn nhà có chữ ký của cô đàng hoàng.” Trần Kiến Dân ném chùm chìa khóa nhà tôi lên bàn trà. “Cô là phụ nữ, nhà để không cũng là để không, cho hàng xóm mượn tạm phòng khi cấp bách thì có làm sao?” Cả phòng nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cúi đầu mở điện thoại, ngón tay dừng lại ở nút gọi cảnh sát.
Bố chồng nhập viện, chồng bảo tôi chuyển 300.000 tệ rồi tuyệt đối không được lộ diện. Không yên tâm, tôi vội vàng chạy tới bệnh viện. Nào ngờ vừa đến cửa phòng bệnh đã nghe thấy tiếng bố chồng cười lạnh: “Đúng là còn ngu hơn cả lừa!” Tôi lập tức quay người, đóng băng toàn bộ tài sản đứng tên mình. Tối hôm đó, mười một giờ. Tôi đang ở nhà sắp xếp báo cáo quý của công ty thì điện thoại đột nhiên đổ chuông. Là Phương Viễn Châu. Đầu dây bên kia, giọng anh ta gấp gáp hoảng loạn: “Thanh Đàn, bố bị xuất huyết não đột ngột, hiện đang cấp cứu ở Bệnh viện Nhân dân số Hai. Cần phẫu thuật ngay. Sáng mai em đến ngân hàng chuyển toàn bộ 300.000 tệ trong tài khoản liên danh sang thẻ của anh. Nhớ kỹ, chuyển xong tuyệt đối đừng tới bệnh viện. Bên này đang rất rối, em đến cũng không giúp được gì, ngược lại còn thêm phiền.” Tay tôi siết chặt lấy điện thoại. Tim như hụt mất một nhịp.
Mẹ chồng tôi hất tung toàn bộ số thức ăn mà tôi vừa mất cả buổi chiều chuẩn bị. Tôi quay đầu nhìn sang chồng mình. Anh chỉ khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn lướt qua tôi trong thoáng chốc rồi lại cúi xuống màn hình điện thoại, tựa như mọi chuyện trước mặt hoàn toàn không liên quan đến mình. Ngay giây phút đó, tôi bỗng hiểu ra. Trong ngôi nhà này, từ đầu đến cuối, tôi chưa bao giờ thực sự được xem là người nhà. Tôi không tranh cãi. Cũng không nổi nóng. Chỉ lặng lẽ tháo tạp dề, gấp gọn lại rồi cất vào ngăn kéo trong bếp, sau đó quay về phòng ngủ. Ba năm nay, toàn bộ chuyện cơm nước trong gia đình đều do tôi lo liệu. Từ đi chợ mua thực phẩm, nấu nướng cho đến dọn dẹp sau mỗi bữa ăn, chưa từng có ai phải nhúng tay vào. Nhưng từ hôm nay trở đi, tôi không muốn tiếp tục nữa. Sáng hôm sau, đúng sáu giờ rưỡi, tôi thức dậy như mọi ngày. Nhưng tôi chỉ chuẩn bị bữa sáng cho riêng mình.
Tiệc đầy tháng của con gái vừa tan, tôi phát hiện toàn bộ phong bì mừng và khóa vàng họ hàng tặng đều biến mất. Tôi vội định báo cảnh sát bắt trộm, mẹ chồng lại đứng bên cạnh nói mỉa: “Báo cảnh sát làm gì? Tiền với vàng đó, tôi mang cho con trai của chị chồng cô rồi!” Tôi tức đến nghẹn thở. “Đó là quà đầy tháng của con gái tôi. Bà dựa vào đâu mà lấy?” Mẹ chồng đảo mắt, nhìn con gái tôi trong nôi bằng ánh mắt ghét bỏ. “Chỉ là một đứa con gái vô dụng, đeo khóa vàng làm gì? Nó xứng à?” “Thầy nói cháu trai vàng ngọc của tôi năm nay phạm Thái Tuế, phải mượn mệnh của nó để chắn tai họa. Một đứa con gái vô dụng được thay cháu tôi đỡ hạn, đó là phúc mấy đời của nó!” Tôi tức đến rơi nước mắt, quay sang nhìn chồng mình, Trần Vĩ. Trần Vĩ mất kiên nhẫn xua tay. “Thôi đủ rồi. Chị anh chỉ có mỗi đứa con trai đó thôi. Con gái mình bớt chút phúc thì chết được à? Đừng ở đây chọc mẹ anh tức nữa.” Tôi bế con gái lên, cười lạnh nhìn cả nhà họ. “Được. Số tiền này coi như tiền mua mạng để tôi nhìn rõ bộ mặt nhà các người. Sáng mai gặp ở văn phòng đăng ký ly hôn.”
Ngân hàng chuyển nhầm cho tôi mười nghìn tệ, còn bắt tôi trả lại 0,37 tệ tiền lãi Trong thẻ ngân hàng bỗng dưng có thêm mười nghìn tệ, tôi còn chưa kịp mừng thì ngân hàng đã gọi điện tới tấp giục tôi trả lại tiền. Tôi bảo phải đợi tan làm mới đến xử lý được, nhân viên chăm sóc khách hàng liền cười khẩy: “Bây giờ cô phải quay lại ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ báo cảnh sát tội cô chiếm đoạt tài sản.” Tôi tức đến run cả tay: “Các người tự làm sai, dựa vào đâu mà bắt tôi phải xin nghỉ làm rồi bị trừ lương?” Tên quản lý giật lấy điện thoại rồi quát lớn: “Cô nghĩ mình là cái thá gì? Tiền của ngân hàng mà cô cũng dám nuốt à? Nửa tiếng nữa không thấy mặt cô thì cứ đợi mà ngồi tù đi!” Tôi siết chặt điện thoại, nhìn mười nghìn tệ đúng là vừa được cộng thêm vào thẻ, chợt bật cười. Được thôi, đã hống hách như thế thì số tiền này tôi nhất quyết không trả đấy.
Di chúc không có tên tôi, nhưng trên sổ đỏ thì toàn là tên tôi. Mẹ ruột đọc bản di chúc đã công chứng trước mặt cả nhà. Nhà cửa, siêu thị, tiền tiết kiệm, cho hết bà chị gái nuôi. Tôi ư? Không được một xu. Chị ta cười nhìn tôi, chờ tôi sụp đổ. Tôi cắn hạt dưa, buông một câu: “Thế tiền thuê mặt bằng siêu thị tháng này, có đóng nữa không?” Cả nhà im phăng phắc.
Chồng Sang Đức Công Tác Cùng Tiểu Tam, Tôi Lập Tức Hủy Thẻ Đồng Sở Hữu 2,9 Triệu Tệ — Anh Ta Hoảng Loạn Rồi Tôi đích thân giúp chồng thu dọn bốn chiếc vali hành lý. Anh ta nói điều kiện bên Đức vất vả, tôi còn cẩn thận nhét thêm cho anh ta hai đôi dép đi trong nhà. Lúc chia tay ở sân bay, anh ta cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi. “Vất vả cho em rồi. Mấy năm tới, chuyện trong nhà trông cậy cả vào em.” Tôi khóc đến không thành tiếng, đứng nhìn bóng lưng anh ta biến mất sau cửa kiểm tra an ninh. Lau khô nước mắt, tôi mở điện thoại ra, xem lại tấm ảnh chụp màn hình mà bạn thân vừa gửi đến. Vé máy bay là hai vé. Một vé mang tên anh ta. Vé còn lại… Là tên của một người phụ nữ khác. Tôi bình thản bước vào ngân hàng. “Hủy thẻ đồng sở hữu 2,9 triệu tệ. Toàn bộ số dư chuyển vào tài khoản cá nhân của tôi.” Nhân viên giao dịch hỏi tôi có chắc không. Tôi mỉm cười. “Chắc chắn.” Ngay khoảnh khắc thủ tục hoàn tất, điện thoại tôi bắt đầu rung lên không ngừng. Anh ta gửi liền mười bảy tin nhắn. Tin cuối cùng là: “Vợ ơi, em nghe anh giải thích đã!” Tiếc thật. Số này, tôi đã kéo vào danh sách chặn từ lâu rồi.
Thẩm Yến là nữ bác sĩ quy bồi mờ nhạt nhất khoa Cấp cứu. Nói chẳng ai nghe, hỏi bệnh thì bị xem là làm quá chuyện bé xé ra to. Lần đầu tiên trực ca đêm một mình, cô nhìn thấy trên đỉnh đầu bệnh nhân vừa bước vào lơ lửng một hàng chữ đỏ như máu— “Nguy cơ vỡ bóc tách động mạch chủ 99%. Đếm ngược sinh mạng: 33 phút.” Cấp trên ở đầu dây bên kia bảo cô đừng quản, người nhà chỉ vào mũi cô mắng cô nhiều chuyện. Cô gọi thẳng một cuộc điện thoại đến phòng làm việc của chủ nhiệm khoa Ngoại tim mạch. Từ đó về sau, cả bệnh viện lưu truyền một câu: Ban ngày không biết Thẩm Yến cũng chẳng sao. Nhưng nửa đêm cô gọi đến, tốt nhất anh nên bắt máy trong một giây.