“Bố mẹ anh đã làm gì có lỗi với em?”
Tôi nhìn đôi mắt sưng đỏ của mẹ tôi.
“Họ không đắc tội với em.”
“Thế em phát điên cái gì?”
“Em chỉ trả lại nguyên vẹn một chút những gì mọi người từng làm với mẹ em.”
Anh ta im lặng hai giây rồi cười lạnh.
“Bây giờ em ghê gớm lắm rồi đúng không?”
“Ỷ mình sinh được con nên bắt đầu làm cao rồi?”
Tôi bình tĩnh hỏi: “Châu Khải Minh, anh có biết hôm làm giấy chứng sinh cho con, ai là người điền thông tin ở mục người cha không?”
Anh ta sững người.
“Em có ý gì?”
“Anh không biết.”
Tôi nói: “Bởi vì hôm đó anh đang ăn cơm với khách hàng.”
Đầu bên kia im lặng.
Tôi tiếp tục nói: “Anh biết lần đầu Tiểu Mãn sốt là bao nhiêu độ không?”
“Anh biết chỉ số vàng da cao nhất của con là bao nhiêu không?”
“Anh biết lúc khám lại sau sinh, bác sĩ bảo em làm đ.á.n.h giá tâm lý không?”
Hơi thở anh ta nặng nề hơn.
“Tại sao bây giờ em mới nói?”
Tôi cười.
“Em từng nói rồi.”
“Chỉ là anh không nhớ thôi.”
Đầu bên kia truyền tới giọng nói ch.ói tai của mẹ chồng:
“Khải Minh, con đừng nói nhảm với nó nữa!”
“Bảo nó ngày mai bế con về đây xin lỗi chúng ta!”
“Nhà họ Châu chúng ta chưa từng chịu cục tức này!”
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút.
Đợi bà ta nói xong, tôi mới nói với Châu Khải Minh:
“Ngày mai em sẽ đến một nơi.”
“Đi đâu?”
“Văn phòng luật sư bên cạnh Cục Dân chính.”
Trước khi cuộc gọi ngắt, tôi nghe thấy anh ta c.h.ử.i một câu.
Nhưng anh ta không biết, thứ thật sự khiến anh ta sụp đổ không phải việc tôi tới văn phòng luật sư.
Mà là trong tay tôi còn có một cây b.út ghi âm.
Cây b.út ghi âm đó đang nằm trong ngăn chứa đồ dưới giường cũi của Tiểu Mãn.