“Chị không nhìn thêm cái nào luôn?”
“Có nhìn rồi.”
“Thấy thế nào?”
“Không có cảm giác gì.”
Tôi bình thản đáp.
“Đẹp thì cũng đâu liên quan đến tôi.”
Chu Vi lắc đầu cười.
“Đúng là hết nói nổi chị.”
Hai tuần sau đó trôi qua khá yên ổn.
Cho đến khi dự án của thương hiệu Thanh Tự gặp biến cố.
Khách hàng bất ngờ đổi toàn bộ định hướng.
Phương án hình ảnh đã chốt trước đó bị hủy sạch.
Bản yêu cầu mới được gửi đến, yêu cầu trong vòng một tuần phải đưa ra ba phương án hoàn chỉnh.
Giám đốc bắt đầu sốt ruột.
Năm nhà thiết kế trong nhóm tăng ca liên tục ba ngày liền.
Thế nhưng các bản thiết kế vẫn không đúng ý khách hàng.
“Rốt cuộc bọn họ muốn cái gì chứ?”
Chu Vi gục xuống bàn, than trời.
Tôi nhìn vào bản yêu cầu thiết kế.
Mấy từ khóa hiện rõ trước mắt.
Mỹ học phương Đông. Khoảng trắng. Ý cảnh. Không quá tả thực.
Quá quen thuộc.
Đó chính là phong cách của “Niệm Bạch”.
Sáng ngày thứ tư, giám đốc gọi cả nhóm vào phòng họp.
“Nếu lần này mất khách hàng, tiền thưởng quý của cả nhóm coi như mất sạch.”
Mọi người nhìn nhau.
Không ai lên tiếng.
Tôi ngồi ở góc phòng, im lặng.
“Còn ai có ý tưởng mới không?”
Ánh mắt giám đốc quét một vòng.
Cả phòng chìm trong im lặng.
Tôi do dự hai giây rồi cất tiếng.
“Để tôi thử.”
Giám đốc nhìn tôi.
“Hai phương án trước của cô đều bị khách hàng loại.”
“Lần này khác.”
“Khác ở đâu?”
“Vì trước đó tôi chưa làm nghiêm túc.”
Cả phòng đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Chu Vi ngồi cạnh điên cuồng nháy mắt ra hiệu.
Giám đốc nhíu mày.
“Ý cô là trước giờ cô chưa từng nghiêm túc?”
“Vâng.”
“Thế là cô vẫn luôn lười làm việc?”
“Không phải.”
Tôi cân nhắc cách diễn đạt.
“Chỉ là… chiến lược an toàn thôi.”
Ông ấy nhìn tôi chằm chằm suốt năm giây.
“Tôi cho cô một ngày.”
“Trước giờ tan làm ngày mai phải nộp phương án.”
“Nếu không làm được… tự viết đơn nghỉ việc.”
“Được.”
Tôi quay về chỗ ngồi, mở file thiết kế.
Chu Vi lập tức ghé sát.
“Chị điên rồi hả? Một ngày mà làm xong? Cái yêu cầu quái quỷ đó năm người trong nhóm tăng ca ba ngày còn chưa ra nổi…”
“Giúp chị pha một ly cà phê.”
“Hả?”
“Cà phê đen. Cảm ơn.”
Chu Vi há miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn đi pha.
Tối hôm ấy tôi tăng ca đến mười một giờ.
Không phải vì khó.
Mà vì tôi đang tính xem…
Nên bộc lộ bao nhiêu thực lực.
Làm quá tốt thì sẽ lộ thân phận.
Làm quá tệ thì chẳng còn ý nghĩa.
Cuối cùng, tôi chọn một phương án chỉ dùng khoảng bảy phần năng lực.
Đủ khiến người khác kinh ngạc.
Nhưng chưa đến mức khiến họ liên tưởng ngay đến “Niệm Bạch”.
Sáng hôm sau, tôi gửi phương án vào nhóm làm việc.
Năm phút sau, giám đốc gọi điện.
“Đến phòng tôi ngay.”
Khi tôi bước vào, ông ấy vẫn đang nhìn chằm chằm màn hình.
“Thật sự là cô vẽ?”
“Vâng.”
“Thế còn mấy bản trước…”
“Chiến lược an toàn.”
“Tôi đã nói rồi.”
Ông ấy tựa lưng vào ghế, nhìn tôi thật lâu.
“Tô Niệm… cô giấu cũng kỹ thật đấy.”
Tôi không đáp.
Ngay trong ngày, phương án được gửi sang phía khách hàng.
Hai tiếng sau, bên đối tác gọi điện.
Từ chỗ ngồi, tôi lờ mờ nghe giám đốc liên tục đáp:
“Vâng.”
“Được.”
“Không thành vấn đề.”
Cúp máy, ông ấy ló đầu ra khỏi phòng.
“Tô Niệm.”
“Khách hàng muốn hẹn gặp trực tiếp.”
“Họ còn muốn giao luôn dự án xây dựng thương hiệu của năm sau cho công ty chúng ta…”
Ông ấy dừng một chút.
“Và chỉ đích danh cô phụ trách.”
Cả phòng im bặt.
Chu Vi đứng bên cạnh, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng.
Tôi chỉ đáp ngắn gọn.
“Được.”
Tan làm hôm đó, Chu Vi kéo tôi đi ăn lẩu.
“Chị nói thật đi.”
Cô ấy vừa gắp miếng sách bò vừa nhìn tôi.
“Rốt cuộc chị có lai lịch gì?”
“Không có.”
“Tôi chỉ là dân đi làm bình thường.”
“Dân đi làm bình thường mà một ngày vẽ được bản thiết kế như thế?”
Chu Vi lắc đầu.
“Từ phối màu, bố cục đến cách chừa khoảng trắng… Tuy em không phải chuyên gia, nhưng vẫn nhìn ra được. Đó là phong cách của người đã có cả một hệ thống sáng tác rất hoàn chỉnh.”
“Em nghĩ nhiều rồi.”
Chu Vi nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng cũng không hỏi tiếp.
“Được thôi.”
“Không muốn nói thì không nói.”
Cô ấy nâng ly bia.
“Dù sao bây giờ chị cũng thành cao thủ rồi. Sau này nhớ chống lưng cho em nhé.”
Tôi cụng ly với cô ấy.
Tối hôm đó về nhà, tôi mở điện thoại.
Trong hộp thư riêng của tài khoản chính thức “Niệm Bạch” có một lời mời hợp tác mới.
Người gửi…
Chính là quản lý bộ phận thương hiệu của Thanh Tự.
Là cùng một người đã liên hệ với công ty tôi ban ngày.
Chỉ có điều…
Lời mời này được gửi cho “Niệm Bạch”.
Thời gian gửi là ba ngày trước.
Nói cách khác…
Ngay từ đầu, họ vốn muốn hợp tác với “Niệm Bạch”.
Chỉ vì không thể liên lạc được nên mới lùi một bước, tìm đến công ty thiết kế.
Mà phương án tôi nộp hôm nay…
Lại quá giống phong cách của “Niệm Bạch”.
Nếu đến buổi gặp trực tiếp…
Khách hàng nhận ra thì sao?
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Sau lưng bỗng lạnh toát.
Sáng hôm sau đến công ty, giám đốc thông báo.
Buổi gặp mặt với khách hàng được ấn định vào thứ Tư tuần sau.
Và phía đối tác…
Chỉ đích danh yêu cầu tôi tham dự.