Năm năm trước.
Trong buổi dạ hội tốt nghiệp.
Bản nhạc cuối cùng trong khán phòng lớn mới phát được một nửa.
Đột nhiên.
“Tách.”
Cả hội trường chìm vào bóng tối.
Tiếng hét.
Tiếng cười.
Tiếng hò reo.
Hòa lẫn vào nhau.
Có người bật đèn pin điện thoại lên quơ loạn khắp nơi.
Những luồng sáng đan xen giữa đám đông.
Tôi đứng lặng trong một góc.
Mu bàn tay bỗng bị ai đó khẽ chạm một cái.
Bên tai truyền đến hơi thở ấm áp.
Giọng nói mang theo ý cười của chàng thiếu niên được hạ rất thấp.
Chỉ đủ để một mình tôi nghe thấy.
“Tiêu Ninh.”
“Cho anh một cơ hội nhé?”
Mặt tôi trong bóng tối nóng bừng như sắp bốc cháy.
Tim đập dữ dội.
Đến mức lấn át cả tiếng ồn xung quanh.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi không còn nghe thấy bất cứ điều gì.
Trong cả thế giới.
Chỉ còn lại hơi thở của cậu khẽ lướt qua vành tai tôi.
Nhưng rồi.
Tôi nhớ đến chuyện mẹ cậu phản đối việc cậu theo nghiệp diễn.
Đến mức khóa cả thẻ ngân hàng của cậu.
Nhớ đến vai diễn mà cậu vừa thử vai thành công.
Sau khi tốt nghiệp sẽ lập tức vào đoàn.
Nhớ đến khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Gia cảnh.
Tiền đồ.
Con đường tương lai.
Mỗi một điều.
Đều đang viết hai chữ.
Không hợp.
Tôi cố nén niềm vui đang cuộn trào trong lòng.
Khẽ hỏi.
“Tạ Vọng.”
“Cậu… có thể đợi tớ bao lâu?”
Đợi đến khi.
Tôi có thể tự mình gánh vác mọi thứ.
Đợi đến khi.
Tôi đủ tư cách đứng bên cạnh cậu.
Tôi không dám đánh cược.
Rằng rung động của tuổi trẻ sẽ kéo dài được bao lâu.
Dù mãnh liệt đến đâu.
Rồi cũng sẽ có ngày hạ màn.
Tạ Vọng im lặng hai giây.
Trong bóng tối.
Tôi không nhìn thấy vẻ mặt cậu.
Chỉ cảm nhận được nhịp hô hấp của cậu khựng lại.
Sau đó.
Giọng nói lười biếng quen thuộc lại vang lên.
“Điều đó… phải xem cậu.”
“Tiêu Ninh.”
“Cậu muốn tớ đợi bao lâu?”
Tôi siết chặt hai bàn tay.
Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Năm năm.”
Chàng thiếu niên trong bóng tối khẽ cười.
“Được.”
Tôi cứ ngỡ.
Đó chính là kết thúc.
Lời hứa thời niên thiếu.
Phần lớn đều như vậy.
Một người nói.
“Đợi tớ.”
Một người đáp.
“Được.”
Rồi mỗi người đi về một phương.
Thời gian trôi qua.
Cuối cùng cũng lạc mất nhau.
Chỉ là.
Có người.
Lại thật sự xem câu nói năm ấy là thật.
Thực ra.
Tối hôm đó.
Trước khi cậu kéo cầu dao.
Tôi đã nhìn thấy cậu ở phía sau sân khấu.
Cậu đứng đó.
Lặp đi lặp lại câu nói vừa rồi.
Hơn mười lần.
Lòng bàn tay đều đã đẫm mồ hôi.
Tôi lặng lẽ quay người rời đi.
Giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy.
Có lẽ…
Cậu vẫn luôn không biết.
Rằng tôi đã thấy tất cả.