Sau đó.
Chúng tôi đã cùng nhau đi rất nhiều nơi.
Biển hoa.
Bầu trời đầy sao.
Biển cả.
Phố cổ.
Mỗi lần đến một địa điểm mới.
Tạ Vọng đều đăng một bài Weibo.
Các fan.
Từ những ngày đầu gào khóc.
Đến sau này.
Dần dần cũng chấp nhận.
Khu bình luận biến thành nơi mọi người cùng nhau điểm danh và gửi lời chúc.
【Hôm nay anh Vọng lại đưa chị dâu đi đâu thế?】
【Biển này năm ngoái mình từng đến rồi! Hoàng hôn đẹp cực luôn!】
【Sao qua ống kính của chị dâu, anh Vọng nhìn ngốc ghê vậy… Đúng chuẩn yêu là mất não rồi.】
【Bao giờ anh mới quay lại đóng phim đây?】
Tạ Vọng trả lời một bình luận.
【Vợ là quan trọng nhất.】
Có những fan tinh ý.
Bắt đầu soi từng bức ảnh.
Họ nói.
Sắc mặt tôi ngày càng nhợt nhạt.
Họ cũng nói.
Trong ánh mắt Tạ Vọng.
Luôn cất giấu một nỗi buồn khó gọi thành tên.
Không bao lâu sau.
Đề tài ấy bị đội ngũ của Tạ Vọng xử lý.
Nhưng tôi biết.
Sớm muộn gì.
Mọi chuyện cũng không thể giấu được nữa.
Cơ thể tôi.
Ngày một tệ hơn.
Tôi không thể đi bộ quá xa.
Phần lớn thời gian.
Đều ở trong khách sạn.
Hoặc trên xe.
Có một buổi tối.
Tạ Vọng nấu cháo.
Mang đến tận đầu giường.
Tôi chỉ ăn được hai thìa.
Đã nôn ra.
Sau khi dọn dẹp xong.
Cậu quay trở lại.
Ngồi bên giường.
Lặng lẽ nhìn tôi.
Rất lâu.
Cuối cùng.
Khẽ nói.
“Tiêu Ninh.”
“Chúng ta…”
“Đến chùa nhé.”