Trước khi tiếng chuông tang vang lên.
Tôi chưa từng tin vào số mệnh.
Nhưng bây giờ.
Tôi tin rồi.
Năm tôi tám tuổi.
Bố bị thanh sắt rơi trúng trên công trường.
Hôn mê bất tỉnh.
Mẹ nắm tay tôi.
Đến chùa quỳ suốt một đêm.
Cuối cùng.
Bố vẫn không cứu được.
Năm tôi mười tám tuổi.
Mẹ mắc COVID.
Tôi lại đến chùa.
Cứ một bước.
Lại một lạy.
Xin một sợi dây đỏ bình an.
Thế nhưng.
Mẹ vẫn đeo sợi dây ấy.
Đi vào lò hỏa táng.
Có lẽ.
Mỗi sinh mạng.
Đều đã có số phận của riêng mình.
Người nghèo.
Khổ càng thêm khổ.
Người yêu nhau.
Lại chẳng thể ở bên nhau.
Sau khi trở về từ ngôi chùa ấy.
Tôi bắt đầu ho ra máu.
Ngay trong đêm.
Tạ Vọng đưa tôi vào bệnh viện.
Mẹ cậu đích thân sắp xếp phòng bệnh.
Tôi nằm trên giường.
Nhìn bóng lưng cậu đứng ngoài hành lang.
Đang gọi điện.
Lưng cậu vẫn thẳng tắp.
Sau khi cúp máy.
Cậu bước vào.
Trên gương mặt.
Vẫn cố nở một nụ cười.
“Ngày mai.”
“Sẽ có hội đồng chuyên gia đến hội chẩn.”
“Cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Tôi khẽ vẫy tay.
Cậu bước đến.
Ngồi xuống bên giường.
Tôi đưa tay.
Khẽ vuốt gương mặt cậu.
Gầy đi nhiều rồi.
“Tạ Vọng.”
“Cuốn tiểu thuyết của tớ…”
“Vẫn chưa viết xong đoạn kết.”
“Không vội.”
“Đợi cậu khỏe lại.”
“Rồi hẵng viết.”
Tôi không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhìn cậu.