Tháng cuối cùng.
Trên giường bệnh.
Khắp người tôi cắm đầy dây truyền.
Tôi nhờ Tạ Vọng viết giúp mình đoạn kết của cuốn tiểu thuyết.
Nam chính.
Nữ chính.
Từ sân trường.
Đến lễ đường.
Sau khi kết hôn.
Họ yêu thương nhau.
Bên nhau dài lâu.
Bản chẩn đoán bệnh trước đó.
Chỉ là nhầm lẫn.
Bệnh viện đã đưa nhầm kết quả.
Không có bệnh tật.
Không có tai họa bất ngờ.
Chỉ có…
Một đời bình an.
Tạ Vọng ngồi bên giường.
Một tay cầm bút.
Một tay nắm lấy tay tôi.
Cậu viết từng chữ.
Từng chữ một.
Thỉnh thoảng lại dừng lại.
Khẽ hỏi tôi.
“Đoạn này nên viết thế nào?”
Tôi nhắm mắt.
Nhẹ giọng đáp.
“Cậu tự viết đi.”
Viết được một lúc.
Giọng cậu bắt đầu khàn đi.
“Tiêu Ninh.”
“Có độc giả hỏi…”
“Vì sao kết thúc lại viên mãn như thế.”
“Họ nói…”
“Đến mức chẳng còn chân thật.”
Tôi khẽ cười.
“Vậy thì…”
“Cứ để họ được sống trong một cái kết không chân thật một lần đi.”
Giọng Tạ Vọng run run.
Đọc cho tôi nghe từng bình luận của độc giả.
【Aaaaa! Không phải BE!】
【Người yêu nhau cuối cùng cũng được ở bên nhau! Chúc mừng hoàn truyện!】
【Nhưng đọc xong… mình vẫn thấy khó chịu.】
【Rõ ràng chẳng có tai họa gì cả…】
【Vậy mà sao mình cứ cảm thấy… kết thúc không nên như thế này…】
【Có lẽ tác giả đã lý tưởng hóa mọi thứ rồi…】
Tôi lắng nghe.
Lắng nghe mãi.
Mí mắt ngày càng nặng.
Giọng của Tạ Vọng.
Dường như vọng đến từ một nơi rất xa.
Mơ hồ.
Xa xăm.
Khoảnh khắc cuối cùng.
Trước khi tôi khép hẳn đôi mắt.
Chỉ cảm nhận được.
Một nụ hôn rất ấm.
Khẽ đặt lên trán mình.
“Tiêu Ninh.”
“Nếu có kiếp sau…”
“Xin em.”
“Được bình bình an an.”