Đường hầm dẫn ra một căn nhà kho cách xưởng gần ba trăm mét.
Cảnh sát tìm thấy dấu bánh xe mới.
Tống Minh Đức vừa rời đi không lâu.
Camera giao thông ghi được một chiếc xe tải nhỏ chạy về phía trung tâm thành phố.
Biển số giả.
Nhưng hắn không biết chúng tôi đã lấy được vân tay thật.
Dấu vân tay được đưa vào cơ sở dữ liệu.
Kết quả khớp với một hồ sơ cũ.
Tên thật của Tống Minh Đức không phải Tống Minh Đức.
Mà là Chu Thiên Phúc.
Con trai của Chu Minh Tín, chủ Công nghệ Minh Tín.
Hai cha con không đăng ký cùng hộ khẩu.
Chu Thiên Phúc từng bị bắt mười lăm năm trước vì làm giả con dấu.
Sau khi ra trại, hắn đổi tên nhiều lần.
Tống Chính Vĩ chỉ là một trong các khách hàng lớn.
Đường dây hoa sáu cánh tồn tại ít nhất mười hai năm.
Khách hàng không chỉ có doanh nhân.
Còn có người tranh chấp thừa kế.
Người muốn đẩy vợ hoặc chồng vào tù.
Người muốn chiếm quyền nuôi con.
Người muốn giả t/ử v/o/n/g.
Người muốn tạo danh tính mới.
Hôn nhân chỉ là một trong những cửa ngõ chúng sử dụng.
Chu Minh Tín phụ trách công nghệ.
Chu Thiên Phúc trực tiếp thi hành.
Tống Chính Vĩ cung cấp tiền và mục tiêu trong ngành dược.
Nhiều luật sư, bác sĩ, giám định viên và nhân viên hành chính bị mua chuộc.
Một mạng lưới khổng lồ.
Nhưng Chu Thiên Phúc vẫn đang ở trong thành phố.
Hắn không thể xuất cảnh vì toàn bộ cửa khẩu đã nhận lệnh.
Hắn cũng không thể dùng tài khoản ngân hàng.
Chúng tôi đoán hắn sẽ tìm cách bắt con tin.
Hoặc tiêu hủy chứng cứ cuối cùng.
Tôi nghĩ đến danh sách.
A088.
Mực.
Chuông.
Hạ.
Bệnh viện.
Tôi là mục tiêu đầu tiên.
Hộp mực đã được tiêu hủy.
Hệ thống báo động bị xâm nhập.
Đội trưởng Hạ cũng nằm trong danh sách.
Bệnh viện đã thất bại.
Vậy hắn còn muốn làm gì?
Tôi nhìn từ “chuông”.
Không phải chuông báo động.
Có thể là tên người.
Trong cơ quan tôi có một đồng nghiệp tên Chung.
Nguyễn Hải Chung.
Phụ trách lưu trữ dữ liệu cũ.
Ngày xảy ra vụ việc, anh ta nghỉ phép.
Hôm sau cũng không tới làm.
Tôi lập tức gọi.
Không ai nghe.
Đội trưởng Hạ cho người đến nhà.
Căn hộ trống.
Trên bàn có vé máy bay đi nước ngoài vào đêm hôm đó.
Nhưng Hải Chung chưa xuất cảnh.
Camera sân bay ghi được anh ta đến quầy làm thủ tục rồi rời đi cùng một người mặc áo đen.
Tôi nhớ lại.
Ba năm trước, khi hệ thống được nâng cấp, Hải Chung là người phối hợp với Công nghệ Minh Tín.
Anh ta có quyền truy cập toàn bộ hồ sơ đăng ký.
Có thể cung cấp danh sách mục tiêu.
Có thể sửa camera.
Có thể xóa ghi chú.
Chu Thiên Phúc không cần bắt Hải Chung.
Hải Chung là đồng bọn.
Từ “chuông” trong danh sách không phải mục tiêu.
Mà là điểm liên lạc.
Đội trưởng Hạ lập tức truy tìm xe của Hải Chung.
Xe được phát hiện trong bãi đỗ ngầm của một trung tâm thương mại.
Bên trong không có người.
Nhưng cốp xe có một thùng hồ sơ.
Toàn bộ là bản sao giấy đăng ký kết hôn.
Hàng trăm tờ.
Trên mỗi tờ đều có đánh dấu một người.
Tài sản.
Nghề nghiệp.
Quan hệ.
Khả năng tiếp cận.
Những hồ sơ này là danh sách mục tiêu tương lai.
Tên cuối cùng.
Minh An.
Tôi nhìn hồ sơ của chính mình.
Không có ảnh cưới.
Không có thông tin tài sản.
Chỉ có một dòng.
“Đã phát hiện ba lần.”
Tôi sững người.
Ba lần?
Ngoài Lâm Tuyết và Nhược Vy.
Tôi còn từng phá hỏng một kế hoạch khác.
Nhưng tôi không nhớ.
Bên dưới dòng chữ là một ngày.
Bảy năm trước.
Ngày đầu tiên tôi đi làm.
Tôi lập tức tìm hồ sơ hôm đó.
Cặp đầu tiên tôi tiếp nhận.
Người phụ nữ tên Lục Thanh Hà.
Người đàn ông tên Chu Minh Tín.
Cha của Chu Thiên Phúc.
Họ đăng ký kết hôn ngay trong ngày đầu tôi nhận việc.
Ba tháng sau, Lục Thanh Hà t/ử v/o/n/g vì ngộ độc khí gas.
Chu Minh Tín thừa kế công ty công nghệ của cô.
Đó là nguồn vốn để hắn thành lập Công nghệ Minh Tín.
Tôi đã đóng con dấu đầu tiên cho kẻ sáng lập đường dây.
Có lẽ khi ấy tôi từng phát hiện chi tiết gì đó.
Nhưng vì còn quá non nớt nên không hiểu.
Tôi xem lại camera cũ.
Hình ảnh mờ.
Tôi trẻ hơn.
Tóc buộc cao.
Tay cầm con dấu còn hơi vụng về.
Chu Minh Tín đưa hộp mực riêng.
Tôi từ chối.
Sau đó người phụ nữ dùng mực của cơ quan.
Khi cô ấy ấn dấu, tôi đột nhiên kéo tờ giấy sang một bên.
Tôi phóng to.
Trên ngón tay cô ấy có một lớp màng mỏng.
Tôi yêu cầu cô rửa tay rồi ấn lại.
Dấu tay thứ hai khác dấu thứ nhất.
Chu Minh Tín lập tức lấy lý do cô bị dị ứng, yêu cầu dừng thủ tục.
Nhưng cuối cùng họ vẫn đăng ký sau khi hắn thay đổi kế hoạch.
Tôi đã phát hiện lần đầu tiên.
Chỉ là không biết mình phát hiện điều gì.
Từ đó.
Tên tôi đã nằm trong danh sách của chúng.