Chu Thiên Phúc gọi cho tôi vào nửa đêm.
Một số lạ.
Tôi vừa bắt máy đã nghe tiếng vỗ tay.
“Minh An.”
“Chúc mừng.”
“Cô tìm được hồ sơ đầu tiên rồi.”
Tôi ra hiệu cho đội trưởng Hạ bật thiết bị định vị cuộc gọi.
“Anh muốn gì?”
“Gặp cô.”
“Ở đâu?”
“Phòng đăng ký kết hôn.”
“Tám giờ sáng.”
“Một mình.”
“Nếu cảnh sát xuất hiện, Hải Chung sẽ ch/e/t.”
Giọng Hải Chung lập tức vang lên.
“Minh An!”
“Cứu tôi!”
“Chu Thiên Phúc điên rồi!”
Sau đó là tiếng va đập.
Cuộc gọi bị cắt.
Đội trưởng Hạ nhìn tín hiệu định vị.
Không đủ thời gian.
Chỉ xác định được phát ra từ khu vực trung tâm.
Tôi hỏi:
“Hắn muốn đến Cục Dân chính làm gì?”
Đội trưởng Hạ nói:
“Có thể lấy lại dữ liệu.”
“Không.”
“Nếu muốn lấy dữ liệu, hắn đã có Hải Chung.”
“Hắn muốn hoàn thành một nghi thức.”
Tôi nhớ tới Chu Minh Tín và Lục Thanh Hà.
Nơi bắt đầu đường dây.
Cũng là nơi hắn muốn kết thúc.
Tám giờ sáng hôm sau.
Tôi bước vào đại sảnh.
Cơ quan tạm ngừng tiếp dân.
Bên ngoài không có cảnh sát.
Ít nhất nhìn bằng mắt thường là vậy.
Chu Thiên Phúc ngồi ở quầy A088.
Hắn đã tháo kính.
Không còn cải trang.
Gương mặt bình thường đến mức nếu đi ngang trên đường, không ai nhớ nổi.
Hải Chung bị trói trên ghế.
Miệng dán băng keo.
Trên người quấn một vòng dây.
Không biết có phải vật nổ thật hay không.
Chu Thiên Phúc đặt một hộp mực gỗ lên bàn.
“Ngồi.”
Tôi ngồi đối diện.
“Hải Chung là đồng bọn của anh.”
“Tại sao bắt anh ta?”
Hải Chung lập tức lắc đầu dữ dội.
Chu Thiên Phúc cười.
“Đồng bọn?”
“Chó thì không được gọi là đồng bọn.”
“Hắn bán hồ sơ cho tôi.”
“Nhận tiền.”
“Giúp tôi xóa camera.”
“Nhưng khi biết chuyên án được thành lập, hắn muốn mang dữ liệu bỏ trốn.”
“Tôi ghét nhất kẻ phản bội.”
Hải Chung khóc.
Nước mắt chảy đầy mặt.
Tôi nhìn hắn.
“Bao nhiêu người vì anh mà ch/e/t?”
Hải Chung phát ra tiếng ú ớ.
Chu Thiên Phúc xé băng keo.
Hải Chung lập tức hét:
“Tôi không biết!”
“Tôi chỉ bán thông tin!”
“Tôi không biết họ sẽ g/i/ế/t người!”
“Tôi tưởng chỉ là điều tra tài sản!”
Tôi bật cười lạnh.
“Anh xóa camera.”
“Làm giả lịch sử đăng nhập.”
“Sửa hồ sơ.”
“Nhìn thấy những người phụ nữ mất tích vẫn tiếp tục bán thông tin.”
“Bây giờ anh nói không biết?”
Hải Chung khóc lóc.
“Tôi sai rồi.”
“Minh An, cứu tôi.”
“Chúng ta làm cùng nhau bảy năm.”
“Tôi còn từng trực thay cô.”
“Tôi có con nhỏ.”
Tôi nhìn hắn.
“Lâm Tuyết cũng có mẹ.”
“Hoàng Gia Linh có một đứa con sáu tuổi.”
“Ngô Ngọc Diệp đang ngồi tù.”
“Trần Mộc Lam bị nhốt bốn năm.”
“Anh có nghĩ đến họ không?”
Hải Chung cứng họng.
Chu Thiên Phúc vỗ tay.
“Rất hay.”
“Đúng là cán bộ mẫu mực.”
Hắn đẩy một tờ giấy sang.
“Bây giờ ký đi.”
Tôi nhìn xuống.
Đó là giấy đăng ký kết hôn.
Bên nam.
Chu Thiên Phúc.
Bên nữ.
Minh An.
Tôi ngẩng đầu.
“Anh điên rồi?”
“Không.”
Hắn mỉm cười.
“Cha tôi từng nói.”
“Muốn hủy một người, cách tốt nhất là trở thành người thân hợp pháp của họ.”
“Vợ chồng có quyền thừa kế.”
“Có quyền ký giấy phẫu thuật.”
“Có quyền xin giám hộ.”
“Có quyền xử lý t/h/i t/h/ể.”
“Có quyền kể một câu chuyện khác về cuộc đời người kia.”
Hắn mở hộp mực.
Mùi ngọt lan ra.
“Cô đã phá hỏng quá nhiều việc.”
“Vậy nên tôi muốn chính tay cô đóng dấu cho cuộc hôn nhân cuối cùng.”
“Sau đó cô sẽ biến mất.”
“Mọi người sẽ nghĩ cô bỏ trốn vì tham gia đường dây.”
“Trong nhà cô, tôi đã chuẩn bị đủ chứng cứ.”
“Tài khoản nhận tiền.”
“Hồ sơ nạn nhân.”
“Dụng cụ làm giả.”
“Cả lời khai của Hải Chung.”
Hải Chung hoảng hốt.
“Anh nói sẽ thả tôi!”
Chu Thiên Phúc nhìn hắn.
“Anh tin sao?”
Hải Chung lập tức giãy dữ dội.
Tôi nhìn hộp mực.
“Anh muốn tôi ấn dấu?”
“Đúng.”
“Nếu tôi không làm?”
Hắn cầm điều khiển.
“Hải Chung nổ tung.”
“Tôi không quan tâm.”
Hải Chung lập tức gào lên.
“Minh An!”
“Cô không thể thấy ch/e/t không cứu!”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
“Anh từng thấy mười một người bị hại mà vẫn không cứu.”
“Dựa vào đâu yêu cầu tôi cứu anh?”
Gương mặt Hải Chung méo mó.
“Cô là cán bộ!”
“Cô phải cứu người!”
Tôi bỗng bật cười.
Đây chính là kiểu người đáng ghét nhất.
Khi hại người, hắn nói mình chỉ kiếm tiền.
Khi gặp nạn, hắn lại nhớ người khác có trách nhiệm cứu mình.
Chu Thiên Phúc chống cằm.
“Cô thật sự không quan tâm?”
“Tôi quan tâm.”
“Nhưng tôi không tin trên người anh ta có vật nổ.”
Nụ cười của hắn hơi cứng.
Tôi nhìn dây quấn quanh Hải Chung.
“Dây chỉ đi quanh eo.”
“Không có khối nổ.”
“Điều khiển trong tay anh cùng loại Trình Khải từng dùng.”
“Đèn báo cũng giống.”
“Anh thích dùng nỗi sợ thay cho vật thật.”
Chu Thiên Phúc chậm rãi hạ mắt.
“Cô lại đoán.”
“Tôi không chỉ đoán.”
“Tôi còn biết anh không dám mang vật nổ thật vào đây.”
“Tầng hầm xưởng đã phát nổ.”
“Cảnh sát sẽ kiểm tra dấu vết hóa chất trên người anh.”
“Nếu mang vật nổ, anh không thể qua được chốt kiểm tra bí mật bên ngoài.”
Ánh mắt hắn lập tức thay đổi.
Hắn nhìn về phía cửa kính.
Không thấy ai.
Nhưng hắn biết mình đã bị bao vây.
“Cô dẫn cảnh sát tới.”
“Tôi không cần dẫn.”
“Anh gọi tôi đến đây.”
“Họ đương nhiên biết.”
Chu Thiên Phúc bỗng rút một khẩu s/ú/n/g nhỏ.
Chĩa thẳng vào tôi.
“Vậy thì cùng ch/e/t.”
Tôi ngồi yên.
“Anh sẽ không bắn.”
“Cô chắc sao?”
“Anh chuẩn bị giấy đăng ký.”
“Chuẩn bị hộp mực.”
“Bắt Hải Chung.”
“Còn gọi tôi đến.”