“Anh muốn chứng minh mình thắng.”
“Nếu chỉ muốn g/i/ế/t tôi, anh đã nổ s/ú/n/g ngay khi tôi bước vào.”
“Người như anh không muốn tôi ch/e/t nhanh.”
“Anh muốn tôi thừa nhận anh thông minh hơn.”
Hắn nhìn tôi rất lâu.
Sau đó bật cười.
“Cô hiểu tôi.”
“Không.”
“Tôi chỉ hiểu loại tội phạm tự cho mình là thiên tài.”
Nụ cười biến mất.
Tôi chậm rãi nói:
“Các anh không thông minh.”
“Chỉ là nạn nhân từng tin các anh.”
“Lâm Tuyết tin chồng.”
“Gia Linh tin người yêu.”
“Mộc Lam tin giấy tờ.”
“Nhược Vy tin ân nhân cứu mạng.”
“Các anh lợi dụng lòng tin rồi tưởng đó là năng lực.”
“Thực ra chỉ là hèn hạ.”
Bàn tay cầm s/ú/n/g của hắn run nhẹ.
Tôi đánh trúng nơi hắn đau nhất.
Hắn luôn muốn được công nhận là thiên tài.
Nhưng toàn bộ thành công của hắn dựa vào việc lừa những người không đề phòng.
“Tôi sẽ cho cô biết tôi có thông minh hay không.”
Hắn đẩy hộp mực về phía tôi.
“Ấn tay.”
Tôi đặt ngón tay lên mực.
Hải Chung kinh ngạc.
Chu Thiên Phúc cười.
“Cuối cùng cô cũng sợ.”
Tôi không nói.
Ấn ngón tay xuống giấy.
Một dấu đỏ hiện ra.
Hắn nhìn dấu tay.
Nụ cười càng sâu.
“Bây giờ đóng dấu thép.”
Tôi cầm con dấu.
Nâng lên.
Hắn chăm chú nhìn.
Ngay khoảnh khắc con dấu hạ xuống.
Tôi đổi hướng.
Dùng toàn bộ sức lực ném thẳng vào bàn tay cầm s/ú/n/g của hắn.
Con dấu thép nặng gần một ký.
Đập trúng cổ tay.
Khẩu s/ú/n/g rơi xuống.
Tôi lập tức đạp bàn đạp dưới chân.
“Cạch.”
Chu Thiên Phúc gào lên.
“Cô nghĩ cùng một trò còn dùng được lần hai?”
Hắn lao về phía tôi.
Nhưng lần này.
Âm thanh phát ra không chỉ là báo động.
Từ bốn góc đại sảnh, lưới chống bạo lực đồng loạt bắn ra.
Quấn chặt cơ thể hắn.
Hắn ngã xuống sàn.
Cảnh sát phá cửa xông vào.
Đội trưởng Hạ đá khẩu s/ú/n/g ra xa.
Hai người đè Chu Thiên Phúc xuống.
Hắn giãy như điên.
“Không thể nào!”
“Tôi đã xâm nhập hệ thống!”
“Bàn đạp không thể hoạt động!”
Tôi đứng sau quầy.
Nhìn hắn.
“Hệ thống đã được thay từ đêm qua.”
“Bàn đạp hôm nay không nối với mạng.”
“Nó kích hoạt cơ học.”
“Anh giỏi công nghệ.”
“Nhưng không thắng được một chiếc lò xo.”
Chu Thiên Phúc ngây người.
Hắn nhìn chiếc bàn.
Nhìn tấm lưới.
Nhìn tôi.
Gương mặt hoàn toàn méo mó.
“Dấu tay của cô!”
“Cô đã ấn dấu!”
Tôi giơ ngón tay lên.
Lớp mực đỏ bong ra như màng cao su.
Trước khi tới, kỹ thuật viên đã phủ lên tay tôi một lớp bảo vệ trong suốt.
Mực không chạm vào da.
Dấu tay trên giấy chỉ là mẫu giả.
Tôi nói:
“Anh thích dùng vân tay giả.”
“Chắc không ngờ có ngày bị chính thứ đó lừa.”
Chu Thiên Phúc gào lên.
“Tôi không thua!”
“Các người không tìm được máy chủ!”
“Không có danh sách khách hàng!”
“Không có chứng cứ!”
Đội trưởng Hạ cúi xuống.
Lấy từ cổ áo hắn ra một thiết bị nhỏ.
“Anh nói đúng.”
“Trước đó chúng tôi chưa tìm được.”
“Nhưng thiết bị trên người anh đang phát tín hiệu đến máy chủ.”
Gương mặt hắn lập tức trắng bệch.
Đó là thiết bị hắn dùng để theo dõi cuộc đối đầu.
Cũng là đường dẫn ngược.
Từ lúc hắn bước vào Cục Dân chính, đội kỹ thuật đã lần theo tín hiệu.
Máy chủ nằm trong một căn biệt thự ngoại ô.
Bên trong có toàn bộ dữ liệu mười hai năm.
Danh sách khách hàng.
Khoản thanh toán.
Hồ sơ mục tiêu.
Video theo dõi.
Lệnh hành động.
Bản ghi âm.
Cả bằng chứng cho thấy Chu Minh Tín chưa hề xuất cảnh mà đang ẩn náu trong biệt thự.
Chu Thiên Phúc bị kéo dậy.
Hắn vẫn không ngừng lặp lại:
“Tôi không thua.”
“Tôi không thua.”
Tôi nhìn hắn.
“Anh thua từ lúc nghĩ tất cả mọi người đều ngu hơn mình.”