Việc bắt được Chu Thiên Phúc khiến đường dây hoa sáu cánh hoàn toàn sụp đổ.
Trong vòng bốn mươi tám giờ.
Ba mươi bảy người bị bắt.
Trong đó có bốn luật sư.
Ba bác sĩ.
Hai giám định viên.
Sáu nhân viên hành chính.
Mười hai người đóng vai người yêu hoặc vợ chồng.
Còn lại là kỹ thuật viên và người môi giới mục tiêu.
Chu Minh Tín bị bắt tại căn biệt thự.
Khi cảnh sát ập vào, hắn đang chuẩn bị phẫu thuật thay đổi khuôn mặt.
Tống Chính Vĩ bị khởi tố với hàng loạt tội danh.
Tài sản đứng tên các công ty liên quan bị phong tỏa.
Hơn một trăm hồ sơ đáng ngờ được mở lại.
Lâm Tuyết được tìm thấy trong một khu đất bỏ hoang dưới tên của công ty Tống thị.
Đỗ Hạo cũng đã bị thủ tiêu từ lâu.
Hoàng Gia Linh không hề ngã từ ban công do t/ai n/ạn.
Camera bị chỉnh sửa.
Bác sĩ pháp y năm ấy nhận tiền để thay đổi kết luận.
Ngô Ngọc Diệp được tái thẩm.
Vân tay trên két sắt được chứng minh là dấu chuyển.
Bản án tám năm bị hủy.
Ngày cô bước ra khỏi trại giam, con trai cô đã mười tuổi.
Thằng bé đứng bên ngoài ôm một bó hoa.
Nhìn mẹ rất lâu.
Rồi chạy tới.
Ngọc Diệp quỳ xuống.
Ôm con.
Khóc đến mức không thể nói thành lời.
Tạ Uyển Nhi vẫn còn sống.
Cô bị đưa ra nước ngoài bằng hộ chiếu giả, ép làm việc trong phòng thí nghiệm bí mật.
Sau khi đường dây bị phá, cảnh sát quốc tế phối hợp giải cứu.
Trần Mộc Lam được giám định lại.
Kết quả cho thấy cô không mắc bệnh tâm thần.
Những biểu hiện rối loạn hoàn toàn do thuốc an thần liều cao gây ra.
Viện điều dưỡng bị đóng cửa.
Giám đốc cùng bác sĩ liên quan bị bắt.
Lý Duy Thành bị bắt tại biên giới khi cố bỏ trốn.
Ngày đối chất, hắn vẫn giả vờ đau lòng.
“Mộc Lam.”
“Anh làm tất cả vì em.”
“Em bị bệnh.”
“Anh chỉ muốn em được điều trị.”
Mộc Lam ngồi đối diện.
Gương mặt còn gầy.
Nhưng ánh mắt đã tỉnh táo.
Cô không khóc.
Chỉ hỏi một câu.
“Bốn năm qua, mỗi lần tôi xin anh thả tôi ra, anh có từng mất ngủ không?”
Lý Duy Thành im lặng.
Mộc Lam gật đầu.
“Tôi hiểu rồi.”
“Anh không phải không biết mình đang làm gì.”
“Anh chỉ không coi tôi là người.”
Sau phiên tòa.
Lý Duy Thành bị kết án tù chung thân.
Những kẻ liên quan trực tiếp đến các vụ án nghiêm trọng lần lượt nhận mức án cao nhất theo quy định.
Tống Chính Vĩ ngồi trong vành móng ngựa.
Tóc bạc đi quá nửa.
Hắn vẫn không nhận tội.
Liên tục nói mình bị vu khống.
Cho tới khi Tống Chính Hồng xuất hiện qua video.
Sau nhiều tháng phục hồi, ông đã có thể nói từng câu ngắn.
Ông nhìn em trai.
Giọng khàn.
“Chính Vĩ.”
“Năm đó cha mẹ mất sớm.”
“Anh nuôi chú ăn học.”
“Cho chú cổ phần.”
“Để chú vào công ty.”
“Tại sao?”
Tống Chính Vĩ gào lên:
“Bởi anh chưa từng coi tôi ngang hàng!”
“Anh luôn là chủ tịch!”
“Tôi mãi chỉ là phó!”
“Ngay cả tài sản cũng để hết cho con gái!”
Tống Chính Hồng nhắm mắt.
“Vì chú không xứng.”
Chỉ bốn chữ.
Khiến Tống Chính Vĩ hoàn toàn phát điên.
Hắn đập bàn.
Chửi bới.
Trách anh trai thiên vị.
Trách Nhược Vy cướp tài sản.
Trách những nạn nhân không chịu hợp tác.
Trách cả thế giới ngăn hắn thành công.
Không một câu nhắc đến những người đã bị hại.
Không một chút hối hận.
Cuối cùng.
Tòa tuyên án.
Khi bị đưa đi, hắn quay đầu nhìn Nhược Vy.
“Không có tao, mày giữ nổi Tống thị sao?”
Nhược Vy đứng dậy.
Bộ vest đen.
Tóc buộc gọn.
Không còn là cô gái đỏ mặt khi gọi một người đàn ông là chồng.
Cô bình tĩnh đáp:
“Ít nhất tôi sẽ không dùng m/á/u người khác để xây công ty.”
“Còn ông.”
“Phần đời còn lại cứ ở trong tù chờ xem tôi giữ Tống thị thế nào.”