"Không thể..."
"Đương nhiên."
Tôi cắt ngang.
"Tôi cũng không yêu cầu ông trả một lần."
"Cho nên."
"Tôi đưa ra một phương án."
"Chuyển toàn bộ 35% cổ phần của Thanh Nguyên Khoa Kỹ sang tên tôi."
"Thực hiện theo từng đợt."
"Hoàn tất trong vòng mười tám tháng."
Ông ta nhìn tôi.
"Cô..."
"Tôi chỉ đang lấy lại..."
"Những thứ vốn thuộc về ba tôi."
Đôi mắt Chu Bồi Nguyên lúc ấy.
Đầy rẫy sợ hãi.
Phẫn nộ.
Không cam lòng.
Nhưng nhiều hơn cả...
Là sự mệt mỏi.
Một người ôm bí mật suốt hai mươi tám năm.
Cuối cùng...
Vẫn bị kéo lên bàn thanh toán.
"Nếu..."
"Tôi không đồng ý thì sao?"
Tôi nhìn thẳng ông ta.
"Vụ án bên Viện Kiểm sát sẽ tiếp tục."
"Lời khai của Tiền Duy Quốc."
"Cộng với chứng từ gốc."
"Đủ để xác định dấu hiệu của tội lừa đảo trong quá trình ký kết hợp đồng."
"Luật sư của tôi cũng đã nghiên cứu rất kỹ."
"Ông hưởng lợi từ hành vi đó liên tục suốt hai mươi tám năm."
"Thời hiệu truy cứu..."
"Chưa hề chấm dứt."
"Mức hình phạt cao nhất..."
"Trên mười năm tù."
Tôi dừng một chút.
Rồi khẽ nói.
"Chủ tịch Chu."
"Năm nay..."
"Ông đã 62 tuổi rồi."
Yết hầu của ông ta khẽ chuyển động hai lần.
Căn phòng yên tĩnh đến mức...
Nghe rõ cả tiếng gió lạnh từ điều hòa.
Một phút.
Hai phút.
Cuối cùng.
Ông ta cất giọng khàn đặc.
"...Tôi cần thời gian suy nghĩ."
Tôi đứng dậy.
"Ông có bốn mươi tám giờ."
"Hết thời hạn."
"Nếu tôi không nhận được câu trả lời."
"Tôi sẽ chấm dứt toàn bộ thương lượng."
Chu Bồi Nguyên cũng chậm chạp đứng lên.
Bước chân đã không còn vững.
Đến cửa.
Ông ta dừng lại.
Đứng quay lưng về phía tôi.
Khàn giọng nói.
"Ba cô..."
"Năm đó..."
"Thật sự là một người tốt."
Tôi bình thản đáp.
"Người tốt..."
"Không cần ông đánh giá."
Chu Bồi Nguyên mở cửa.
Lặng lẽ rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Tôi ngồi xuống ghế.
Lúc ấy mới phát hiện.
Sau lưng mình...
Đã ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng bàn tay...
Vẫn vững vàng.
Không hề run lấy một lần.