Bốn mươi tám giờ sau.
Đội ngũ luật sư của Chu Bồi Nguyên gửi cho tôi một bản Thỏa thuận Chuyển nhượng Cổ phần.
Nội dung chỉ có hai điểm.
Thứ nhất.
Đồng ý chuyển nhượng.
Thứ hai.
Điều kiện duy nhất...
Là tôi không tiếp tục truy cứu trách nhiệm hình sự.
Luật sư của tôi xem bản thỏa thuận gần nửa tiếng.
Cuối cùng chỉ nói ba chữ.
"Có thể ký."
Hôm đó.
Tống Dĩ Thâm vừa khéo đang làm việc ở văn phòng bên cạnh.
Tôi cầm bản thỏa thuận.
Đi thẳng sang phòng anh.
Đặt xuống bàn.
Anh cúi đầu xem khoảng ba mươi giây.
Rồi ngẩng lên.
"Chúc mừng."
"Cảm ơn."
"4.700.000.000 tệ tiền cổ phần."
"Cộng thêm quyền chọn cổ phần ở Tinh Hà."
"Có lẽ bây giờ giá trị tài sản của cô đã gấp đôi tôi."
Tôi bật cười.
"Anh tính rồi à?"
"Thuận miệng nói thôi."
Anh đẩy tập tài liệu trả lại cho tôi.
"Ngày ký chính thức."
"Có cần tôi đến không?"
"Không cần."
"Luật sư của tôi sẽ phụ trách toàn bộ."
"Được."
Nói xong.
Anh cúi đầu tiếp tục xử lý công việc.
Bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi xoay người định rời đi.
Sau lưng bỗng vang lên giọng anh.
"Cố Niệm Sơ."
"Hửm?"
"Tối nay cô có bận không?"
"Tôi muốn mời cô."
"Dẫn cả Đô Đô theo."
"Nhà hàng Nhật dưới lầu khá ngon."
Tôi khựng bước.
Đây...
Là lần đầu tiên.
Anh chủ động hẹn tôi đi ăn ngoài công việc.
Hơn nữa...
Còn đặc biệt nhắc đến Đô Đô.
"Mấy giờ?"
"Bảy giờ."
"Tôi đặt bàn trước."
"Được."
Rời khỏi văn phòng của anh.
Khóe môi tôi vô thức cong lên.
Dương Thiến ló đầu khỏi bàn làm việc.
"Chị Niệm."
"Sao chị cười vui thế?"
"Không có gì."
"Tối nay hủy tăng ca."
"Mọi người tan làm sớm."
"Thật luôn?"
"Tại sao?"
"Ông chủ mời ăn cơm."