Việc chuyển nhượng cổ phần kéo dài suốt ba tháng.
Toàn bộ thủ tục pháp lý được chia thành bốn đợt.
Đến ngày hoàn tất đợt chuyển nhượng cuối cùng.
Thanh Nguyên Khoa Kỹ chính thức công bố thông báo.
"Chủ tịch Chu Bồi Nguyên xin từ nhiệm vì lý do sức khỏe."
Người thay thế.
Là một CEO chuyên nghiệp được Hội đồng quản trị bổ nhiệm.
Không ai tin cái gọi là...
"Lý do sức khỏe."
Nhưng từ ngày hôm đó.
Chu Bồi Nguyên thật sự biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Không còn xuất hiện ở bất kỳ diễn đàn.
Tạp chí.
Hay hội nghị nào nữa.
Trong giới chỉ truyền tai nhau.
Ông ta đã bán ba căn biệt thự.
Rồi chuyển đến Hải Nam dưỡng già.
Tôi không quan tâm.
Điều tôi quan tâm...
Là lần đầu tiên.
Tên của tôi xuất hiện trên danh sách cổ đông của Thanh Nguyên Khoa Kỹ.
Cổ đông cá nhân lớn nhất.
Nắm giữ 35% cổ phần.
Chiều hôm ấy.
Sau khi ký xong văn bản cuối cùng.
Việc đầu tiên tôi làm khi về nhà.
Là nấu món sườn kho cho Đô Đô.
Con bé ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Rồi cười tít mắt.
"Mẹ ơi."
"Hôm nay mẹ vui quá."
Tôi mỉm cười.
"Vì hôm nay..."
"Mẹ đã hoàn thành một việc rất quan trọng."
"Việc gì vậy?"
"Mẹ..."
"Đã giúp ông ngoại lấy lại một thứ."
Đô Đô chớp chớp đôi mắt.
"Nhưng ông ngoại đâu rồi?"
"Ông ngoại lên trời rồi mà."
"Đúng."
"Nhưng..."
"Thứ ông để lại dưới mặt đất."
"Mẹ đã giúp ông lấy về."
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ.
Rồi nghiêm túc nói.
"Vậy chắc chắn ông ngoại sẽ rất vui."
Tôi xoa đầu con.
"Ừ."
"Chắc chắn sẽ rất vui."
Ăn cơm xong.
Tôi rửa bát.
Rồi ngồi một mình ngoài ban công.
Điện thoại bỗng reo.
Là Tống Dĩ Thâm.
"Ký xong rồi?"
"Xong rồi."
"Chúc mừng..."
"Cổ đông Cố."
Tôi bật cười.
"Anh Tống."
"Đừng cố ý trêu tôi."
Ở đầu dây bên kia.
Anh khẽ cười.
"Lần này tôi nói nghiêm túc."
"Tháng sau Tinh Hà sẽ tổ chức Hội nghị Chiến lược."
"Tôi muốn cô tham dự..."
"Với tư cách Đồng sáng lập."
Tôi khựng lại.
"Ý anh là sao?"
"Hội đồng quản trị đã chính thức thông qua."
"Công nhận cô là Đồng sáng lập của Tinh Hà."
"Với những gì cô đóng góp trong nửa năm qua."
"Danh hiệu này..."
"Lẽ ra cô phải có từ lâu rồi."
Tôi bất lực bật cười.
"...Sao anh lúc nào cũng thích tiền trảm hậu tấu vậy?"
"Vì học theo cô."
Lần này.
Tôi không nhịn được nữa.
Bật cười thành tiếng.
Ngoài ban công.
Gió đêm dịu dàng lướt qua.
Xa xa.
Ánh đèn trên sông Hoàng Phố trải dài như một dải lụa bạc.
"Tống Dĩ Thâm."
"Tôi nghe."
"Cảm ơn anh."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi giọng anh chậm rãi vang lên.
"Không cần cảm ơn."
"Tất cả những gì cô có hôm nay..."
"Đều do chính cô giành lấy."
"Tôi chỉ..."
"Không để cô phải gánh vác một mình."
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi áp điện thoại lên má.
Khẽ nhắm mắt lại.
Đêm ấy.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Tôi cảm thấy...
Mình thật sự đã có thể buông xuống.