Hội nghị Chiến lược của Tinh Hà.
Hơn 500 khách mời có mặt.
Toàn bộ các cơ quan truyền thông lớn trong ngành đều tham dự.
Tôi mặc một bộ vest trắng.
Đứng bên cạnh Tống Dĩ Thâm.
Trên màn hình LED khổng lồ hiện lên hai dòng chữ.
Đồng sáng lập Tinh Hà kiêm Giám đốc Nội dung
Cố Niệm Sơ
Ánh đèn flash dưới khán phòng sáng rực như ban ngày.
Tôi chỉ phát biểu vỏn vẹn ba phút.
Không nói về số liệu.
Cũng không nói về chiến lược.
Tôi chỉ nói.
"Một năm trước."
"Tôi bị sa thải ngay trong lúc đang livestream."
"Hôm đó."
"Tôi từng nghĩ..."
"Trời đã sập rồi."
Cả khán phòng im lặng.
"Nhưng sau này tôi mới hiểu."
"Điều đáng sợ không phải là bầu trời sụp xuống."
"Điều đáng sợ là..."
"Bạn chấp nhận việc người khác nói rằng."
"'Bạn chỉ xứng đáng sống mãi trong căn phòng nhỏ mà họ xây sẵn cho bạn.'"
"Hôm nay tôi đứng ở đây."
"Không phải vì tôi may mắn."
"Cũng không phải vì có ai nâng đỡ tôi."
"Mà vì..."
"Tôi chưa từng cho phép bản thân dừng lại."
"Tôi muốn gửi đến tất cả những ai đang ở trong nghịch cảnh..."
"Một câu."
"Bạn xứng đáng đứng ở nơi cao hơn."
"Nhưng trước tiên..."
"Bạn phải tự mình bước lên."
Tiếng vỗ tay vang lên.
Lớn hơn.
Lâu hơn.
Mạnh mẽ hơn cả buổi công bố gọi vốn trước đó.
Tôi quay đầu nhìn sang Tống Dĩ Thâm.
Anh vẫn đứng bên cạnh.
Không vỗ tay.
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy.
Có một thứ mà trước nay tôi chưa từng nhìn thấy trên gương mặt bất kỳ ai.
Không phải ngưỡng mộ.
Cũng không phải tự hào.
Mà là...
Sự tin tưởng tuyệt đối.
Giống như.
Ngay từ ngày đầu tiên.
Anh đã biết.
Tôi nhất định sẽ đi đến hôm nay.