Một tháng sau hội nghị.
Tinh Diệu Media chính thức công bố hủy niêm yết.
Ba quý liên tiếp thua lỗ.
Dòng tiền đứt gãy hoàn toàn.
Phương Chính Viễn bị tố cáo biển thủ công quỹ.
Hiện đang bị cơ quan chức năng điều tra.
Trần Trác cũng nộp đơn xin nghỉ việc.
Nghe nói đi khắp nơi tìm công ty mới.
Nhưng trong giới...
Không còn ai dám nhận.
Thẩm Kha đăng một bài trên Weibo.
Nói rằng.
"Tôi quyết định quay về cuộc sống bình thường, làm một cô gái bình thường."
Ngay bên dưới.
Có người đăng lại số liệu livestream đỉnh cao nhất của cô ta.
Lượt xem trực tuyến: 12.000
GMV: 3.000.000 tệ
Kèm theo một câu bình luận.
"Đúng là trình độ của một cô gái bình thường."
Tôi không đọc.
Là Dương Thiến gửi vào nhóm công việc.
Tiểu Lâm chỉ nhắn đúng một chữ.
"Đáng."
Tôi gửi một sticker cười.
Không nói thêm gì.
Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đường chân trời của Lục Gia Chủy.
Vẫn là khung cảnh ấy.
Một năm trước.
Tôi từng đứng dưới tòa nhà.
Ngước nhìn lên tầng sáu mươi bảy.
Còn bây giờ.
Tầng sáu mươi bảy...
Là nơi tôi làm việc mỗi ngày.
Cũng trong tuần ấy.
Khoản tiền bồi thường từ vụ tranh chấp lao động chính thức được chuyển đến.
2.300.000 tệ.
Cộng thêm 480.000 tệ tiền truy trả làm thêm.
Không thiếu một đồng.
Tôi chuyển ngay 500.000 tệ cho mẹ.
Mẹ gọi điện hỏi.
"Tiền gì thế con?"
"Tiền Tinh Diệu bồi thường cho con."
"Mẹ cứ cầm lấy tiêu."
"Mẹ tiêu đâu có hết từng này..."
"Vậy mẹ giữ lại."
"Để sau này lo tiền học cho Đô Đô."
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Rồi mẹ khẽ nói.
"Nếu ba con biết."
"Chắc ông ấy vui lắm."
Tôi mỉm cười.
"Vâng."