Ba ngày sau, văn bản yêu cầu được gửi đến nhà.
Mẹ gọi cho tôi hơn hai mươi cuộc.
Lục Minh Khải gửi rất nhiều tin nhắn.
“Em làm thật à?”
“Có cần tuyệt tình đến mức này không?”
“Ba bị em làm cho tăng huyết áp.”
“Mẹ khóc cả đêm.”
“Lam Lam nói sẽ trả máy tính cho em.”
Tôi chỉ trả lời một câu:
“Tôi không cần máy tính đã qua sử dụng.”
Ngày thứ năm, cô họ gọi.
Bà nói ba mẹ đang kể với họ hàng rằng tôi vì tiền mà trở mặt.
Tôi gửi bản ghi âm cho bà.
Sau đó, chuyện lan ra rất nhanh.
Lần đầu tiên, họ hàng biết tôi đứng thứ ba toàn tỉnh nhưng khoản thưởng bị lấy đi mua máy tính cho Lục Thanh Lam.
Những người trước đây luôn khuyên tôi phải hiểu chuyện bắt đầu im lặng.
Có người hỏi mẹ:
“Máy tính của Thanh Lam không phải Minh Khải mua sao?”
Mẹ nói:
“Đều là tiền trong nhà, phân biệt làm gì?”
Cô họ đáp:
“Nếu không cần phân biệt, sao không lấy tiền của Thanh Lam mua đồ cho Thanh Nghi?”
Mẹ không trả lời được.
Đến ngày thứ mười, cán bộ quận liên hệ với tôi.
Họ nói đã nhận được phản ánh từ trung tâm hỗ trợ pháp lý của trường.
Vì khoản thưởng có quy định sử dụng rõ ràng, họ cần gia đình cung cấp giấy xác nhận tôi đồng ý ủy quyền.
Đương nhiên ba mẹ không có.
Ngày thứ mười hai, hai vạn tệ được chuyển vào tài khoản của tôi.
Nội dung chuyển khoản chỉ có bốn chữ.
“Tiền thưởng của con.”
Không có lời xin lỗi.
Tôi cũng không cần.
Ngay sau đó, Lục Minh Khải gọi.
“Tiền đã trả rồi.”
“Bây giờ em hài lòng chưa?”
“Tạm được.”
“Lục Thanh Nghi, em thay đổi thật rồi.”
“Trước đây em không như thế.”
Tôi dựa vào tường hành lang.
“Trước đây em không biết phản kháng.”
“Không có nghĩa là em không đau.”
“Bây giờ em học được rồi.”
“Anh nên quen dần đi.”
Anh ta cười lạnh.
“Em tưởng có mấy đồng học bổng, đỗ một trường tốt là có thể cắt đứt với gia đình sao?”
“Sau này ra xã hội, em sẽ biết không có người nhà chống lưng khó khăn thế nào.”
Tôi nhìn những sinh viên đang đi qua trước mặt.
Có người ôm sách.
Có người cười nói.
Có người chạy vội đến phòng học.
“Em đã đi đến hôm nay mà không cần ai chống lưng.”
“Sau này cũng vậy.”
Tôi cúp máy.
Sau đó, tôi chuyển năm nghìn tệ vào tài khoản tiết kiệm.
Mười lăm nghìn còn lại được dùng để mua một chiếc máy tính mới phục vụ việc học.
Khi nhận máy, tôi ngồi rất lâu trước màn hình chưa bóc lớp bảo vệ.
Đây là món đồ đắt tiền đầu tiên tôi tự mua cho mình.
Không cần hỏi ý kiến ai.
Không cần nhìn sắc mặt ai.
Không cần nhường cho ai.
Tôi chụp một bức ảnh gửi cho cô Trần.
“Cô, em lấy lại được tiền rồi.”
Cô trả lời:
“Giỏi lắm.”
Chỉ hai chữ.
Nhưng tôi nhìn rất lâu.