Tết năm ấy, tôi không về nhà.
Mẹ gọi điện hỏi lý do.
Tôi nói phải ở lại phòng thí nghiệm.
Đó không hoàn toàn là nói dối.
Giáo sư Tạ có một dự án cần hoàn thiện trước tháng ba.
Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là tôi không muốn quay lại.
Ngày ba mươi Tết, ký túc xá gần như trống không.
Hứa Giai mời tôi về nhà cô ấy.
Tôi từ chối vì ngại làm phiền.
Không ngờ chiều hôm đó, cha mẹ Hứa Giai tự lái xe đến trường.
Mẹ cô ấy kéo tay tôi.
“Thêm một đôi đũa thôi, có gì mà phiền?”
Tôi được đưa về một căn nhà không quá lớn nhưng rất ấm áp.
Bữa cơm tất niên có mười hai món.
Cha Hứa Giai hỏi tôi thích ăn gì.
Mẹ cô ấy liên tục gắp thức ăn vào bát tôi.
Em trai Hứa Giai đưa cho tôi một bao lì xì.
“Chị cũng là sinh viên, nhưng mẹ nói năm đầu tiên đến nhà thì vẫn phải nhận.”
Tôi cầm bao lì xì, mắt cay xè.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung.
Mẹ gửi một bức ảnh gia đình.
Bốn người ngồi trước bàn ăn.
Lục Thanh Lam mặc váy đỏ, cười rất vui vẻ.
Tin nhắn phía dưới viết:
“Nhà thiếu con nên rất vắng.”
Tôi nhìn bức ảnh.
Trên bàn có sáu bộ bát đũa.
Một bộ dành cho bà nội.
Năm bộ còn lại vừa đủ cho ba mẹ, Lục Minh Khải, Lục Thanh Lam và bạn trai mới của cô ta.
Không có chỗ nào bị bỏ trống.
Tôi tắt màn hình.
Mẹ Hứa Giai gọi tôi:
“Thanh Nghi, lại đây chụp ảnh.”
Trong bức ảnh đêm giao thừa ấy, tôi đứng ở hàng sau.
Hứa Giai ôm vai tôi.
Mọi người đều cười.
Không ai mặc quần áo cùng màu.
Không ai sắp xếp đội hình hoàn hảo.
Nhưng đó là bức ảnh gia đình ấm áp nhất tôi từng có.
Sau Tết, tôi đến trung tâm hỗ trợ pháp lý của trường.
Tôi mang theo tất cả thông tin về khoản thưởng hai vạn tệ.
Sinh viên năm cuối phụ trách tư vấn giúp tôi kiểm tra quy định.
“Khoản tiền này được trao cho cá nhân học sinh.”
“Dù cha mẹ nhận thay, họ cũng phải dùng cho việc học tập của em.”
“Nếu em có bằng chứng họ tự ý chiếm dụng, em có quyền yêu cầu hoàn trả.”
Tôi gọi cho ba.
Đây là lần đầu tiên tôi chủ động gọi về sau nhiều tháng.
Ba bắt máy rất nhanh.
“Có chuyện gì?”
“Khoản thưởng hai vạn tệ của quận, ba mẹ đã dùng vào việc gì?”
Ông im lặng một lúc.
“Chỉ vì một chút tiền mà con gọi về chất vấn ba mẹ?”
“Đó là tiền của con.”
“Tiền của con cũng là tiền của gia đình.”
“Con ăn ở trong nhà mười tám năm, chúng ta đã tiêu cho con bao nhiêu?”
Tôi bật ghi âm.
“Vậy ba xác nhận đã nhận hai vạn tệ thay con?”
“Đúng.”
“Tiền hiện ở đâu?”
“Đã dùng rồi.”
“Dùng vào việc gì?”
Ba mất kiên nhẫn.
“Lam Lam cần mua máy tính để học.”
“Chiếc máy cũ của nó cấu hình không đủ.”
“Ba mẹ tạm thời lấy tiền thưởng của con mua máy mới cho chị.”
Tôi nhắm mắt.
Chiếc máy tính Lục Thanh Lam dùng có giá hơn hai vạn ba nghìn tệ.
Lục Minh Khải từng đăng ảnh lên mạng.
Anh ta nói đó là quà chúc mừng cô ta vào đại học.
Hóa ra món quà ấy được mua bằng tiền thưởng của tôi.
“Con yêu cầu ba mẹ hoàn trả hai vạn tệ trong vòng mười lăm ngày.”
Ba tưởng mình nghe nhầm.
“Con nói gì?”
“Con sẽ gửi văn bản yêu cầu.”
“Nếu sau mười lăm ngày không nhận được tiền, con sẽ liên hệ chính quyền quận và khởi kiện.”
Tiếng ghế bị đẩy mạnh vang lên.
“Lục Thanh Nghi!”
“Con dám kiện ba mẹ?”
“Vì hai vạn tệ?”
“Không phải vì hai vạn tệ.”
Tôi chậm rãi nói:
“Là vì mọi người chưa từng hỏi con có đồng ý hay không.”
“Tiền thưởng của con, mọi người dùng để mua quà cho Lục Thanh Lam.”
“Đến khi cô ấy muốn thuê nhà, mọi người lại hỏi xin học bổng của con.”
“Trong mắt mọi người, thứ thuộc về con đều có thể lấy đi bất cứ lúc nào.”
“Con không đồng ý nữa.”
Ba thở dốc.
Một lúc sau, giọng Lục Minh Khải vang lên.
“Đưa điện thoại cho con.”
Anh ta cầm máy, lạnh lùng nói:
“Em định làm lớn chuyện để hủy hoại danh tiếng gia đình sao?”
“Tùy anh hiểu.”
“Chỉ là hai vạn tệ.”
“Anh chuyển cho em.”
“Không cần.”
Tôi đáp:
“Người nhận tiền là ba mẹ.”
“Em cần họ hoàn trả.”
“Em đừng được đằng chân lân đằng đầu.”
“Ba mẹ đã hạ mình giải thích, em còn muốn thế nào?”
Tôi bật cười.
“Từ đầu đến cuối, không ai xin lỗi.”
“Vậy em muốn một lời xin lỗi?”
“Không.”
“Em muốn tiền của em.”
Lục Minh Khải nghẹn lại.
Có lẽ anh ta không ngờ tôi không còn cần lời xin lỗi.
Khi còn nhỏ, mỗi lần bị đối xử bất công, tôi chỉ mong có ai đó nói một câu “xin lỗi”.
Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.
Một lời xin lỗi không thể mua lại chiếc áo khoác tôi từng thiếu.
Không thể nhặt những bộ quần áo rơi trong mưa.
Không thể bù đắp ngày nhập học tôi phải rời nhà một mình.
Tôi không cần bọn họ nói những lời dễ nghe.
Tôi chỉ cần lấy lại thứ thuộc về mình.