
Nguyệt Mộng Thư
Bữa tiệc tiễn hai chị em chuẩn bị lên đường nhập học đang vô cùng náo nhiệt thì một người họ hàng bất ngờ cất tiếng hỏi: “Thanh Lam và Thanh Nghi đều sắp vào đại học rồi, đến ngày nhập trường, gia đình dự định đưa hai đứa đi bằng cách nào?” Tôi rời ánh mắt khỏi chiếc cốc trước mặt rồi ngẩng đầu nhìn mọi người. Ba mẹ dường như không để tâm đến câu hỏi đó. Họ ngồi sát cạnh nhau, tập trung lướt điện thoại để chọn mua đồ dùng cho ký túc xá. Mẹ chỉ vào một bộ ga giường hiển thị trên màn hình. “Bộ này có giá hơn ba nghìn tệ, nhưng chất vải mềm mại, còn không gây kích ứng da. Mua thêm cho Lam Lam hai bộ nữa đi.” Ở đầu bên kia của bàn tiệc, anh trai tôi, Lục Minh Khải, đang nhỏ nhẹ an ủi Lục Thanh Lam. Cô ta ôm mặt thở dài, nét lo âu hiện rõ trên gương mặt. “Em muốn mang theo thứ gì thì cứ mang hết, không cần lo hành lý quá nhiều sẽ không chở được. Nhà mình có hai chiếc xe, ngay cả chuyển nhà cũng đủ dùng, huống chi chỉ là dọn vào ký túc xá.” Câu hỏi vừa rồi cứ thế bị bỏ ngỏ giữa bàn tiệc. Người họ hàng ấy đợi một lúc, thấy vẫn không có ai trả lời, chỉ đành lên tiếng nhắc lại thêm một lần. Đến lúc này, ba mẹ mới thoáng khựng lại. Họ nhìn nhau, rồi mỉm cười như thể đây vốn không phải chuyện cần phải suy nghĩ. “Hai đứa đều học ở cùng một thành phố. Đến hôm đó thuận đường thì đưa cả hai đi là được.” Tôi từ từ hạ mắt xuống.
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương