Ba ngày sau, Lục Minh Khải xuất hiện trước cổng trường tôi.
Anh ta gọi điện, yêu cầu tôi ra ngoài.
Tôi từ chối.
Anh ta lập tức nổi giận.
“Anh đã bay hơn hai nghìn cây số đến đây.”
“Em ra gặp anh mười phút cũng không được sao?”
“Em đang làm thí nghiệm.”
“Anh chờ.”
“Tôi không bảo anh đến.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Em thật sự muốn ép Thanh Lam đến đường cùng?”
“Tôi không tham gia xử lý kỷ luật của cô ấy.”
“Nhưng em có thể giúp.”
“Không.”
“Lục Thanh Nghi!”
Tiếng quát của anh ta quá lớn, ngay cả Hứa Giai bên cạnh cũng nghe thấy.
Cô ấy quay sang nhìn tôi.
Tôi cầm điện thoại đi ra hành lang.
“Anh đến đây chỉ vì chuyện của Lục Thanh Lam?”
“Chứ còn chuyện gì?”
Tôi bật cười.
“Tôi tưởng anh đến thăm em gái.”
Lục Minh Khải nghẹn lại.
Anh ta đến Bắc Thành.
Đây là lần đầu tiên trong gần một năm tôi nhập học, người nhà đặt chân tới thành phố này.
Nhưng mục đích vẫn là Lục Thanh Lam.
“Đừng nói mấy lời châm chọc.”
“Thanh Lam đã biết sai.”
“Em chỉ cần giới thiệu anh gặp giáo sư của em.”
“Anh sẽ tự nói.”
“Giáo sư Tạ không gặp.”
“Anh là anh trai em.”
“Ông ấy nể mặt em một chút cũng không được sao?”
“Tại sao thầy phải nể mặt tôi?”
“Vì…”
Lục Minh Khải không nói tiếp được.
Bởi vì anh ta biết rất rõ.
Giáo sư Tạ coi trọng tôi vì tôi làm việc chăm chỉ, có năng lực và nghiêm túc với nghiên cứu.
Không phải vì tôi họ Lục.
Càng không phải vì tôi có một người anh trai chưa từng đưa tôi ra ga vào ngày nhập học.
“Anh về đi.”
Tôi nói.
“Chuyện của Lục Thanh Lam, tôi không giúp.”
“Được.”
Giọng anh ta bỗng trở nên lạnh lẽo.
“Nếu em không ra, anh sẽ vào tìm.”
“Tôi sẽ báo bảo vệ.”
“Em dám?”
“Tôi dám.”
Mười phút sau, bảo vệ ký túc xá gọi tôi xuống.
Lục Minh Khải đang đứng ở sảnh.
Anh ta mặc áo sơ mi đắt tiền, vẻ mặt tức giận, bên cạnh là hai nhân viên bảo vệ.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.
“Em giỏi lắm.”
“Dám bảo bảo vệ chặn anh trai mình.”
Tôi đứng cách anh ta vài bước.
“Đây là ký túc xá nữ.”
“Người ngoài không được vào.”
“Anh không phải người ngoài.”
“Tại trường này, anh là người ngoài.”
Khuôn mặt Lục Minh Khải cứng lại.
Anh ta hạ giọng.
“Thanh Nghi, đừng làm quá.”
“Thanh Lam mấy ngày nay không ăn không ngủ.”
“Mẹ cũng đổ bệnh.”
“Ba phải bỏ công việc ở công ty để xử lý.”
“Cả nhà đã rối tung lên.”
“Chỉ cần em giúp một lần, mọi chuyện sẽ kết thúc.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh còn nhớ năm lớp mười em ngã ở cầu thang nhà ga không?”
Anh ta cau mày.
“Đang nói chuyện của Thanh Lam, em nhắc chuyện cũ làm gì?”
“Anh không nhớ?”
“Chuyện nhiều năm như vậy, ai nhớ nổi?”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
“Anh không nhớ.”
“Nhưng em nhớ.”
“Vali của em bật tung.”
“Quần áo rơi đầy nước mưa.”
“Em quỳ xuống nhặt từng món.”
“Cả ba người đứng cách đó chưa đến mười mét.”
“Anh cầm ô cho Lục Thanh Lam.”
“Anh nhìn thấy em.”
“Nhưng anh quay đi.”
Lục Minh Khải hơi thay đổi sắc mặt.
Có lẽ anh ta đã nhớ ra.
Tôi tiếp tục:
“Năm đầu cấp hai, em sốt một tuần vì không có áo khoác.”
“Năm lớp mười một, em nằm viện một mình.”
“Ngày nhập học đại học, em kéo hai vali rời nhà lúc bốn giờ sáng.”
“Anh đều không nhớ.”
“Bây giờ Lục Thanh Lam không ăn hai bữa, cả nhà đã rối tung.”
“Anh vượt hơn hai nghìn cây số đến ép em dọn đường cho cô ấy.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh dựa vào đâu nghĩ em sẽ giúp?”
Lục Minh Khải mím chặt môi.
Rất lâu sau, anh ta mới nói:
“Dù trước đây bọn anh có sơ suất, em cũng không thể ghi hận cả đời.”
“Tôi không ghi hận.”
“Vậy em đang làm gì?”
“Tôi chỉ không tiếp tục hy sinh.”
Anh ta bật cười lạnh.
“Chuyện nhỏ như vậy cũng gọi là hy sinh?”
“Đúng.”
“Với anh, mọi chuyện của tôi đều nhỏ.”
“Tôi bị ốm là chuyện nhỏ.”
“Tôi không có áo khoác là chuyện nhỏ.”
“Tôi tự đi nhập học là chuyện nhỏ.”
“Tiền thưởng của tôi bị lấy đi cũng là chuyện nhỏ.”
“Chỉ có chuyện của Lục Thanh Lam mới là chuyện lớn.”
Tôi lùi lại một bước.
“Nhưng từ nay, trong cuộc đời tôi, chuyện của tôi mới là chuyện lớn nhất.”
Tôi quay sang bảo vệ.
“Cháu không quen người này.”
“Sau này nếu anh ta lại đến, xin đừng cho vào.”
Lục Minh Khải tức đến đỏ mắt.
“Lục Thanh Nghi, em dám nói không quen anh?”
Tôi nhìn anh ta lần cuối.
“Anh trai mà tôi từng mong chờ đã không xuất hiện vào những lúc tôi cần.”
“Bây giờ tôi không cần nữa.”
Tôi quay người đi.
Phía sau, Lục Minh Khải gọi tên tôi.
Tôi không dừng lại.