Sau khi Lục Minh Khải trở về, gia đình hoàn toàn cắt liên lạc với tôi.
Mẹ đăng rất nhiều bài viết đầy ẩn ý.
“Con cái lớn rồi, cánh cứng rồi.”
“Cha mẹ không mong được báo đáp, chỉ mong con biết tình thân quý giá.”
“Có những đứa trẻ học càng cao càng lạnh lùng.”
Tôi không phản bác.
Cô họ lại là người không nhịn được.
Bà bình luận dưới bài đăng:
“Đứa trẻ học càng cao càng biết tiền thưởng của mình không nên bị lấy đi mua máy tính cho người khác.”
Bài viết bị xóa ngay lập tức.
Lỗi vi phạm học thuật của Lục Thanh Lam cuối cùng vẫn được ghi vào hồ sơ.
Cô ta mất học bổng.
Cũng bị loại khỏi câu lạc bộ thiết kế.
Nghe nói cô ta nghỉ học gần một tháng.
Ba mẹ thuê căn hộ ngoài trường để chăm sóc.
Lục Minh Khải nhờ người tìm giảng viên phụ trách, nhưng không ai dám can thiệp vào quyết định đã có bằng chứng rõ ràng.
Lần đầu tiên, cả nhà phát hiện tiền bạc và quan hệ không thể giải quyết mọi chuyện.
Nhưng thay vì dạy Lục Thanh Lam chịu trách nhiệm, họ lại tiếp tục nói cô ta chỉ là nạn nhân của sự khắt khe.
Còn tôi tiếp tục cuộc sống của mình.
Năm hai, tôi trở thành sinh viên trẻ nhất được giáo sư Tạ đưa vào dự án cấp quốc gia.
Năm ba, tôi nhận được học bổng trao đổi sáu tháng ở nước ngoài.
Năm bốn, tôi được đề cử học thẳng lên tiến sĩ.
Trong bốn năm ấy, tôi chỉ về nhà một lần.
Đó là sinh nhật tám mươi tuổi của bà nội.
Bà nội là người duy nhất trong nhà từng lén để dành bánh cho tôi khi tôi đi học về muộn.
Bà gọi điện nói muốn gặp tôi.
Tôi không thể từ chối.
Khi trở về, tôi không báo trước cho ba mẹ.
Tôi đặt khách sạn gần nhà hàng tổ chức tiệc.
Chiều hôm đó, tôi mặc chiếc váy đơn giản, mang theo quà đến thẳng nhà hàng.
Vừa bước vào, cả sảnh lập tức yên lặng.
Bốn năm không gặp, mọi người gần như không nhận ra tôi.
Tôi không còn là cô gái gầy gò luôn cúi đầu năm nào.
Tóc được cắt gọn.
Lưng thẳng.
Ánh mắt bình tĩnh.
Bà nội vừa nhìn thấy tôi đã đỏ mắt.
“Nghi Nghi.”
Tôi bước tới ôm bà.
“Bà nội, chúc bà sinh nhật vui vẻ.”
Ba mẹ đứng phía sau, vẻ mặt phức tạp.
Lục Minh Khải cũng có mặt.
Anh ta nhìn tôi rất lâu mới lên tiếng.
“Về sao không nói để anh ra sân bay đón?”
Tôi đáp:
“Không cần.”
Mẹ tiến tới nắm tay tôi.
“Con bé này, bốn năm rồi mới chịu về.”
“Con có biết mẹ nhớ con thế nào không?”
Bà nói rất tự nhiên.