Sau bữa tiệc, ba gọi tôi vào một phòng riêng.
Mẹ và Lục Minh Khải đều ở đó.
Trên bàn đặt một tập tài liệu.
Ba đẩy về phía tôi.
“Đây là phương án phân chia tài sản gia đình.”
Tôi không cầm.
Ông tiếp tục:
“Công ty mấy năm nay làm ăn không tốt như trước.”
“Minh Khải tiếp quản được một thời gian, nhưng còn thiếu kinh nghiệm.”
“Con học công nghệ, lại quen nhiều người giỏi.”
“Sau khi tốt nghiệp, con về hỗ trợ anh trai.”
“Tương lai ba sẽ chia cho con mười phần trăm cổ phần.”
Tôi nhìn ông.
“Còn Lục Thanh Lam?”
“Mẹ đã sang tên căn nhà hiện tại cho chị con.”
“Sau này con bé lấy chồng cũng cần tài sản bảo đảm.”
Tôi bật cười.
Mẹ lập tức nói:
“Con đừng hiểu lầm.”
“Con giỏi giang, sau này muốn mua bao nhiêu căn nhà chẳng được.”
“Lam Lam không giống con.”
“Nó yếu đuối, năng lực lại bình thường, ba mẹ phải lo cho nó nhiều hơn.”
Lý do quen thuộc đến mức khiến tôi không còn tức giận.
Từ nhỏ, họ luôn nói Lục Thanh Lam yếu đuối nên cần được nhường nhịn.
Còn tôi mạnh mẽ nên có thể chịu đựng.
Nhưng không ai từng hỏi vì sao tôi trở nên mạnh mẽ.
Tôi đứng vững không phải vì không biết đau.
Mà vì mỗi lần ngã xuống đều không có ai đỡ.
Ba gõ lên tập tài liệu.
“Mười phần trăm cổ phần không ít.”
“Chỉ cần con giúp công ty vượt qua giai đoạn này.”
“Tôi từ chối.”
Lục Minh Khải cau mày.
“Em còn chưa xem điều khoản.”
“Không cần xem.”
“Công ty đang có khoản nợ bao nhiêu?”
Sắc mặt ba thay đổi.
Tôi đã tìm hiểu trước khi về.
Công ty đầu tư sai vào hai dự án.
Dòng tiền căng thẳng.
Cổ phần hiện tại không phải quà tặng.
Mà là sợi dây kéo tôi xuống cùng.
Lục Minh Khải lạnh giọng.
“Em học nhiều năm như vậy, chỉ học được cách tính toán với gia đình?”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi học được cách đọc báo cáo tài chính.”