Tôi bay về Bắc Thành ngay sáng hôm sau.
Trước khi lên máy bay, bà nội gọi.
Bà không trách tôi.
Chỉ hỏi tôi đã ăn sáng chưa.
Tôi nói đã ăn.
Bà thở dài.
“Nghi Nghi, bà già rồi, không hiểu chuyện của người trẻ.”
“Nhưng bà biết con đã chịu nhiều uất ức.”
“Nếu sống ở ngoài vui hơn thì đừng ép mình quay về.”
Mắt tôi cay lên.
“Bà nội, sau này con sẽ thường xuyên gọi cho bà.”
“Được.”
“Bà không cần con cho tiền.”
“Bà chỉ muốn nghe con nói chuyện.”
Sau cuộc gọi, tôi ngồi trong phòng chờ rất lâu.
Tôi từng nghĩ người nhà chỉ là những người cùng chung huyết thống.
Sau này mới biết, huyết thống chỉ quyết định chúng tôi xuất hiện trong cuộc đời nhau bằng cách nào.
Không quyết định được ai sẽ thật lòng ở lại.
Năm tốt nghiệp, tôi nhận được lời mời từ ba công ty lớn.
Giáo sư Tạ muốn tôi học tiếp.
Sau khi suy nghĩ, tôi chọn chương trình tiến sĩ kết hợp làm nghiên cứu tại doanh nghiệp.
Mức trợ cấp đủ để tôi sống thoải mái.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần trường.
Căn hộ chỉ có một phòng ngủ, một phòng khách và ban công.
Ngày chuyển nhà, Hứa Giai, Trần Mộc Miên và Chu Du đều tới giúp.
Chúng tôi kéo vali từ ký túc xá xuống.
Vẫn là hai chiếc vali năm xưa.
Một chiếc đã thay bánh xe.
Chiếc còn lại có rất nhiều vết xước.
Hứa Giai chỉ vào chúng.
“Cậu còn giữ à?”
“Ừ.”
“Tớ định mua vali mới tặng cậu làm quà tốt nghiệp.”
Tôi lắc đầu.
“Chưa cần.”
Tôi vuốt lên vết trầy trên nắp vali.
Ngày rời nhà, tôi từng sợ chúng quá nặng.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn kéo được chúng đi hơn hai nghìn cây số.
Cũng kéo mình ra khỏi mười tám năm bị bỏ quên.
Chiều hôm ấy, chúng tôi lắp giường, treo rèm và sắp xếp sách.
Không ai có kinh nghiệm.
Chiếc tủ lắp ngược hai lần.
Bàn ăn nghiêng sang một bên.
Cả bốn người ngồi bệt xuống sàn cười đến đau bụng.
Buổi tối, giáo sư Tạ mang đến một chậu cây.
Cô Trần gửi cho tôi một bộ ga giường màu xanh nhạt.
Trong bưu kiện có một tấm thiệp.
“Chúc em có một mái nhà của riêng mình.”
Tôi trải bộ ga giường lên giường.
Vải không đắt tiền.
Cũng không có nước thơm.
Nhưng tôi vuốt từng nếp gấp thật lâu.
Mười tám tuổi, mẹ nói đồ bà chọn chưa chắc hợp ý tôi.
Hai mươi hai tuổi, cuối cùng có người thật sự hỏi tôi thích màu gì.