Tôi tiếp tục sắp xếp đồ đạc.
Vẫn còn khá nhiều quần áo chưa có chỗ để nên tôi mở tủ, lấy ra thêm một chiếc túi xách tay.
Đến hôm lên đường, tôi có thể móc nó vào tay kéo của vali.
Vừa đứng thẳng người, tôi đã nhìn thấy Lục Minh Khải.
Anh ta khoanh hai tay trước ngực, dựa vào khung cửa, ánh mắt cau có quét qua đống hành lý dưới sàn.
“Em đem theo nhiều thứ như vậy để làm gì?”
“Định chuyển cả căn nhà đi à?”
Tôi không đáp.
Lục Minh Khải tiếp tục lạnh giọng cảnh cáo:
“Đừng nghĩ hôm đó được đi nhờ xe của nhà mình thì có thể chất hết đống đồ này lên.”
“Hành lý của Thanh Lam đã nhiều đến mức bọn anh còn phải cân nhắc bỏ bớt một phần.”
Hóa ra anh ta tìm đến phòng tôi chỉ để nhắc nhở chuyện đó.
Tôi gấp chiếc áo len trong tay lại, đặt xuống đáy vali rồi mới ngẩng lên.
“Em không định đi nhờ xe của nhà mình.”
Lục Minh Khải khựng lại.
Anh ta đứng thẳng người, vẻ mặt rõ ràng không tin những gì vừa nghe thấy.
“Không đi nhờ xe thì em định đi bằng gì?”
“Tàu cao tốc.”
“Từ nhà đến trường chỉ mất hơn một tiếng lái xe, em mua vé tàu làm gì?”
Tôi kéo khóa ngăn phụ của vali, giọng bình thản.
“Trường của em không ở thành phố của chị ấy.”
Sự khó chịu trong mắt Lục Minh Khải biến thành nghi hoặc.
“Em vừa nói gì?”
“Trường em nằm ở Bắc Thành.”
Căn phòng lập tức chìm vào yên lặng.
Bắc Thành cách nhà hơn hai nghìn cây số.
Nếu đi tàu cao tốc cũng phải mất gần mười tiếng.
Lục Minh Khải nhìn tôi chằm chằm, giống như muốn tìm ra dấu hiệu nói dối trên mặt tôi.
Một lúc sau, anh ta mới bật cười lạnh.
“Em lại giở trò gì đấy?”
“Điểm của em chỉ vừa đủ vào Đại học Tân Nam. Không phải trước đó em đã nói sẽ học ở đó sao?”
Tôi lấy trong ngăn kéo ra một phong bì màu đỏ sẫm.
Trên mặt phong bì in huy hiệu của Đại học Bắc Thành.
“Em đã đổi nguyện vọng.”
Lục Minh Khải giật lấy phong bì.
Vừa nhìn thấy tên trường, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
Đại học Bắc Thành là một trong ba trường đại học hàng đầu cả nước.
Ngành tôi trúng tuyển còn là ngành có điểm chuẩn cao nhất năm nay.
Lục Minh Khải đọc đi đọc lại tờ giấy báo nhập học, dường như vẫn không thể hiểu nổi.
“Không thể nào.”
“Em lấy đâu ra điểm để vào trường này?”
Tôi nhìn anh ta.
“Điểm thi đại học của em cao hơn Lục Thanh Lam một trăm hai mươi sáu điểm.”
“Anh không biết sao?”
Đương nhiên anh ta không biết.
Ngày có điểm thi, Lục Thanh Lam khóc suốt một buổi sáng vì kết quả thấp hơn dự tính.
Ba tôi gọi điện hỏi khắp nơi xem có thể tìm quan hệ để cô ta vào ngành tốt hơn hay không.
Mẹ thì ngồi bên cạnh, hết an ủi lại trách móc hệ thống đề thi quá khó.
Lục Minh Khải mua một chiếc túi hàng hiệu để dỗ cô ta vui.
Không một ai hỏi điểm của tôi.
Tôi tự đăng nhập vào hệ thống, tự xem thứ hạng, tự in bảng điểm.
Sau đó, tôi nhận cuộc gọi của giáo viên chủ nhiệm.
Cô Trần kích động đến mức giọng nói run lên.
“Thanh Nghi, em đứng thứ ba toàn tỉnh!”
“Với số điểm này, em hoàn toàn có thể nộp vào Đại học Bắc Thành.”
Khi ấy, tôi vẫn còn do dự.
Tôi từng muốn học ở gần nhà.
Không phải vì lưu luyến căn nhà này, mà vì học phí và chi phí sinh hoạt ở thành phố gần nhà sẽ thấp hơn.
Tôi có thể vừa học vừa làm, cuối tuần còn có thể về lấy quần áo và sách vở.
Cho đến khi tôi nghe thấy ba mẹ bàn chuyện chụp ảnh gia đình trước cổng trường Lục Thanh Lam.
Trong bức ảnh ấy vốn không có chỗ cho tôi.
Vậy thì tôi cũng không cần ở lại chỉ để làm người thừa.
Tôi đã sửa nguyện vọng vào phút cuối.
Không ngờ lại thật sự trúng tuyển.
Lục Minh Khải siết chặt giấy báo nhập học.
“Chuyện lớn như vậy, tại sao em không nói với cả nhà?”
Tôi hỏi lại:
“Có ai từng hỏi em không?”
Anh ta nghẹn lời.
Ngay sau đó, anh ta lại nổi giận như thể người làm sai là tôi.
“Không ai hỏi thì em không biết tự nói sao?”
“Em cố ý giấu giếm đến tận bây giờ, chẳng phải vì muốn nhìn cả nhà mất mặt à?”
Tôi bật cười.
“Giấy báo nhập học được gửi đến từ mười ngày trước.”
“Người ký nhận là mẹ.”
Nụ cười lạnh trên mặt Lục Minh Khải cứng lại.
Tôi chỉ vào chiếc hộp giấy nằm trên nóc tủ.
“Nhân viên chuyển phát nói phong bì quá lớn nên không nhét vừa hòm thư. Mẹ đã nhận giúp em.”
“Sau đó bà đặt nó ở ngoài phòng khách.”
“Ba ngày sau, em mới nhìn thấy nó nằm dưới đống thùng đựng thú bông của Lục Thanh Lam.”
Lục Minh Khải nhìn theo hướng tay tôi.
Chiếc hộp đựng quà nhập học của Đại học Bắc Thành đã bị móp một góc.
Bên trong vốn có huy hiệu trường, sổ tay, một tấm thiệp chúc mừng và giấy hướng dẫn nhập học.
Không ai mở ra.
Cũng không ai tò mò hỏi đó là gì.
Bởi vì khoảng thời gian ấy, cả nhà đang bận chọn màu rèm che giường ký túc xá cho Lục Thanh Lam.
Màu hồng khiến cô ta cảm thấy quá trẻ con.
Màu xám lại không đủ ấm áp.
Cuối cùng, cả nhà mất ba ngày mới chọn được màu kem.
So với chuyện ấy, một phong bì có tên tôi đương nhiên không đáng để chú ý.
Lục Minh Khải im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, anh ta đặt giấy báo nhập học xuống giường.
Giọng nói đã nhỏ hơn trước, nhưng vẫn mang theo vẻ trách móc.
“Dù sao em cũng nên nói sớm.”
“Bây giờ cả nhà chưa chuẩn bị gì cả.”
Tôi kéo khóa vali.
“Không cần chuẩn bị.”
“Em đã chuẩn bị xong rồi.”
“Tiền học phí thì sao?”
“Được miễn.”
“Tiền ký túc xá?”
“Cũng được miễn.”
“Học ở Bắc Thành, mỗi tháng phải tốn ít nhất hai ba nghìn tệ tiền sinh hoạt. Ba mẹ không thể chu cấp nhiều như vậy cho em.”
“Trường cấp học bổng sinh hoạt mỗi tháng một nghìn tám trăm tệ.”
Tôi dừng lại, lấy tờ năm trăm tệ mẹ vừa đưa ra khỏi ví.
“Cộng thêm tiền này, tháng đầu tiên chắc là đủ.”
Lục Minh Khải nhìn tờ tiền trong tay tôi.
Khuôn mặt anh ta lúc đỏ lúc trắng.
Có lẽ đến tận lúc ấy, anh ta mới nhận ra sự chênh lệch buồn cười đến mức nào.
Một bên là hơn ba nghìn tệ cho một bộ ga giường.
Một bên là năm trăm tệ cho toàn bộ hành trình hơn hai nghìn cây số.
Nhưng cảm giác xấu hổ trong anh ta chỉ kéo dài vài giây.
Ngay sau đó, anh ta lại lạnh mặt.
“Đừng bày ra dáng vẻ đáng thương ấy.”
“Chẳng qua là em không nói rõ nhu cầu của mình.”
“Từ nhỏ đến lớn, em lúc nào cũng im lặng, ai biết em đang nghĩ gì?”
Tôi gật đầu.
“Anh nói đúng.”
“Vậy nên sau này mọi người cũng không cần biết nữa.”
Tôi đóng nắp vali.
“Em tự lo được.”