Năm ba mươi tuổi, tôi trở thành người phụ trách một phòng nghiên cứu riêng.
Dự án của chúng tôi được ứng dụng tại nhiều tỉnh miền núi.
Tôi dùng một phần tiền thưởng để thành lập quỹ hỗ trợ học sinh có hoàn cảnh khó khăn đi học xa.
Quỹ có một chương trình đặc biệt.
Vào mỗi mùa nhập học, tình nguyện viên sẽ đưa những học sinh không có người thân đồng hành đến nhà ga, sân bay hoặc trường học.
Chúng tôi chuẩn bị vali.
Áo khoác.
Thuốc men.
Vé xe.
Và một bữa cơm nóng trước lúc lên đường.
Tên chương trình là:
“Có người tiễn em.”
Ngày đầu tiên chương trình hoạt động, tôi đến nhà ga cùng các tình nguyện viên.
Một cô bé ôm ba lô, kéo chiếc vali cũ.
Bánh xe vali bị hỏng.
Em cố gắng kéo nhưng nó liên tục nghiêng sang một bên.
Tôi bước tới.
“Để chị giúp.”
Cô bé ngẩng lên, dè dặt hỏi:
“Có nặng lắm không chị?”
Tôi mỉm cười.
“Không nặng.”
Tôi cầm tay kéo.
Chiếc vali thật sự rất nặng.
Nhưng tôi không buông.
Chúng tôi cùng đi qua khu vực kiểm tra an ninh.
Trước khi lên tàu, cô bé quay lại vẫy tay.
Tôi cũng vẫy tay với em.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ đến buổi sáng năm mười tám tuổi.
Tôi từng kéo hai chiếc vali rời khỏi nhà trong mưa.
Tôi từng nghĩ mình là người bị bỏ lại.
Nhưng hóa ra không phải.
Tôi chỉ đang đi về phía một nơi tốt đẹp hơn.
Phía sau tôi khi ấy không có gia đình.
Nhưng phía trước có thầy cô, bạn bè, những người xa lạ tử tế và một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình đang chờ đợi.
Điện thoại rung lên.
Hứa Giai gửi ảnh vào nhóm chat.
Đó là bức ảnh tốt nghiệp năm nào.
Mọi người đứng dưới gốc cây, cười rạng rỡ.
Cô ấy hỏi:
“Tết này về nhà tớ ăn cơm không?”
Trần Mộc Miên lập tức nhắn:
“Năm nay đến nhà tớ.”
Chu Du nói:
“Đừng tranh, đến nhà Thanh Nghi, cô ấy có nhà lớn nhất.”
Giáo sư Tạ hiếm khi nhắn tin cũng gửi một câu:
“Nhớ chuẩn bị trà ngon.”
Tôi bật cười.
Sau đó trả lời:
“Được.”
“Tất cả đến nhà tôi.”
Tôi cất điện thoại, tiếp tục đứng nhìn đoàn tàu dần rời khỏi sân ga.
Nắng chiếu qua lớp kính, rơi xuống hai bàn tay tôi.
Hai bàn tay ấy từng không biết phải giữ ô, kéo vali hay nhặt quần áo trước.
Hai bàn tay ấy từng trống rỗng, lạnh cóng và đầy vết thương.
Nhưng sau rất nhiều năm, chúng đã tự kiếm được tiền, tự xây dựng sự nghiệp, tự mua một mái nhà.
Cũng đủ sức đưa tay ra giúp đỡ những người khác.
Tôi không còn là cô gái đứng ngoài bức ảnh gia đình của người khác.
Tôi đã tự xây dựng một gia đình thuộc về mình.
Ở đó, không ai được yêu thương chỉ vì yếu đuối.
Không ai bị bỏ quên chỉ vì mạnh mẽ.
Không ai phải dùng cả tuổi thơ để chứng minh rằng mình cũng xứng đáng được quan tâm.
Tôi xoay người rời khỏi nhà ga.
Phía trước, các tình nguyện viên đang gọi tên tôi.
Tôi bước nhanh về phía họ.
Lần này, con đường rất dài.
Nhưng tôi không còn đi một mình nữa.
—Hoàn.