Vốn định đưa anh đến quán cà phê gần đó ngồi một chút.
Nhưng anh thấy tay tôi xách đồ ăn, sống chết đòi đến nhà tôi nói chuyện.
Cãi không lại anh, tôi không tình nguyện đi mở cửa.
Tô Duy nghe thấy tiếng động, vội vàng đi tới.
Thằng bé mặc đồ ở nhà, khuôn mặt tái nhợt cười với tôi.
"Cuối cùng chị cũng về rồi, tối nay nấu canh đúng không?"
Ánh mắt nó dừng lại khi nhìn thấy người phía sau tôi.
Phó Diên nhìn chạm mắt với nó, áp suất xung quanh nháy mắt giảm xuống.
Tô Duy kéo ống tay áo của tôi:
"Chị, người này là ai vậy?"
"Chị à?"
Phó Diên cười khẩy một tiếng, càng thêm khó chịu:
"Em thích người nhỏ tuổi sao?"
Tôi lườm anh một cái, vẫn chưa kịp mở miệng.
Tô Duy nghe ra điều không đúng trong lời nói của anh, tức giận túm lấy cổ áo anh.
"Nói hươu nói vượn gì đó, có tin tôi đánh anh không!"
"Xin hầu tiếp!"
Phó Diên lạnh mặt, giơ tay định cởi nút tay áo.
Tôi chưa từng thấy vẻ mặt xúc động ấu trĩ như vậy của anh, vội vàng tách hai người ra.
"Đừng nháo nữa, đây là em trai tôi, ruột thịt đấy."
Không khí sượng cứng lại.
Phó Diên phản ứng rất nhanh, lập tức nở nụ cười, nắm chặt lấy tay Tô Duy.
"Hóa ra là em trai à, ngại quá, hiểu lầm một chút."
"Anh là ai chứ, đừng có nhận bừa thân thích."
"Không có nhận bừa, anh là anh rể của em."
Tô Duy: ?
Tôi: ......