Hứa Tri Dao đứng sững trước cổng khu căn hộ.
Bàn tay đang cầm túi mua sắm khẽ run lên.
“Sư… sư huynh.”
Thẩm Nghiễn Bạch nhìn cô ta.
Ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng.
Anh lặp lại lần nữa.
“Bố mẹ em…”
“Thật sự đã mất rồi sao?”
Hứa Tri Dao cắn môi.
Một lúc rất lâu vẫn không trả lời.
Sự im lặng ấy.
Đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Thẩm Nghiễn Bạch bỗng bật cười.
Chỉ là nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
“Vậy hôm đó…”
“Trước mặt bác Ôn…”
“Tại sao em không giải thích?”
Hứa Tri Dao vội vàng lắc đầu.
“Em định nói.”
“Nhưng anh đã nói trước.”
“Em…”
“Cô còn khóc.”
Giọng Thẩm Nghiễn Bạch cắt ngang.
“Đúng không?”
Hứa Tri Dao sững người.
“Cô gọi bác Ôn là chú.”
“Gọi bác gái là dì.”
“Cô nói mình sống một mình.”
“Còn để tôi kể với mọi người rằng cô không còn cha mẹ.”
“Mỗi một câu.”
“Tôi đều nói thay cô.”
“Nhưng…”
“Từ đầu đến cuối.”
“Cô chưa từng phủ nhận.”
Hứa Tri Dao cúi đầu.
Nước mắt rơi lã chã.
“Em xin lỗi.”
“Em không cố ý.”
“Em chỉ…”
“Cô chỉ muốn mọi người thương mình.”
Thẩm Nghiễn Bạch nhìn cô ta.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy người con gái trước mặt xa lạ đến vậy.
Ba năm qua.
Mỗi lần cô ta đỏ mắt.
Anh đều nghĩ.
Cô ấy thật đáng thương.
Nhưng bây giờ.
Những giọt nước mắt ấy.
Lại khiến anh thấy mệt mỏi.
“Tri Dao.”
Anh chậm rãi mở miệng.
“Tôi hỏi cô lần cuối.”
“Cô có biết.”
“Hôm đó chiếc ghế kia.”
“Là vị trí của Nam Chi không?”
Hứa Tri Dao im lặng.
Một lát sau.
Khẽ gật đầu.
“Biết.”
Thẩm Nghiễn Bạch cứng người.
“Biết?”
“Em…”
“Em nhìn thấy tấm thẻ tên.”
“Vậy tại sao còn ngồi xuống?”
Nước mắt Hứa Tri Dao rơi càng nhiều.
“Em nghĩ…”
“Chỉ cần em đứng lên sau.”
“Thì mọi người sẽ thấy em biết điều.”
“Em không ngờ…”
“Đủ rồi.”
Thẩm Nghiễn Bạch nhắm mắt.
Giọng nói đầy vẻ kiệt sức.
“Đừng nói nữa.”
Hứa Tri Dao hoảng hốt.
“Sư huynh.”
“Anh giận em sao?”
Thẩm Nghiễn Bạch không trả lời.
Anh quay người.
Chậm rãi bước về phía xe.
Phía sau.
Tiếng khóc của Hứa Tri Dao vẫn vang lên.
Nhưng lần này.
Anh không quay đầu.
…
Đêm ấy.
Anh lái xe đến nhà họ Ôn lần nữa.
Biệt thự vẫn sáng đèn.
Anh đứng ngoài cổng.
Không bấm chuông.
Chỉ lặng lẽ nhìn khoảng sân quen thuộc.
Ba năm qua.
Nơi này đối với anh gần như là ngôi nhà thứ hai.
Ngày lễ.
Ngày Tết.
Thậm chí sinh nhật anh.
Bố mẹ Nam Chi đều chuẩn bị rất chu đáo.
Bác Ôn luôn gọi anh chơi cờ.
Bác gái thì sợ anh làm việc nhiều, mỗi lần đến đều nấu thêm canh.
Còn Nam Chi…
Lần nào cũng chạy ra cổng đón anh.
Bây giờ.
Tất cả đều không còn nữa.
Đúng lúc ấy.
Cánh cổng mở ra.
Quản gia Trần bước ra ngoài.
Ông nhìn thấy anh.
Khẽ thở dài.
“Thẩm tiên sinh.”
Anh cúi đầu.
“Cháu muốn gặp bác.”
Quản gia lắc đầu.
“Ông chủ biết cậu sẽ đến.”
“Nhưng ông ấy nói.”
“Hôm nay không gặp.”
Thẩm Nghiễn Bạch siết chặt bàn tay.
“Cháu chỉ muốn nói một câu.”
“Tự cậu nói với tôi.”
“Tôi sẽ chuyển lại.”
Anh im lặng rất lâu.
Cuối cùng khàn giọng.
“Cháu xin lỗi.”
Quản gia nhìn anh.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Thẩm Nghiễn Bạch gật đầu.
“Vâng.”
Quản gia mỉm cười rất nhạt.
“Đi theo tôi.”
…
Ông không đưa anh vào nhà.
Mà dẫn đến khu vườn phía sau.
Dưới gốc cây ngân hạnh.
Bố tôi đang ngồi một mình.
Trước mặt là bàn cờ chưa đánh xong.
Nghe tiếng bước chân.
Ông không ngẩng đầu.
Chỉ nhàn nhạt nói.
“Đến rồi à.”
Thẩm Nghiễn Bạch cúi người thật sâu.
“Bác.”
“Cháu xin lỗi.”
Bố tôi vẫn nhìn bàn cờ.
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Cháu…”
“Cháu đã khiến Nam Chi tổn thương.”
“Đã khiến hai bác thất vọng.”
Bố tôi đặt quân cờ xuống.
Cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh.
“Con biết.”
“Bác thất vọng nhất điều gì không?”
Thẩm Nghiễn Bạch lắc đầu.
Ông chậm rãi nói.
“Bác không thất vọng vì con giúp người.”
“Cũng không thất vọng vì con thương người.”
“Con người sống trên đời.”
“Có lòng trắc ẩn là chuyện tốt.”
Ông dừng lại.
Giọng nói chậm rãi hơn.
“Nhưng lòng tốt.”
“Không được xây trên sự hy sinh của người yêu mình.”
Thẩm Nghiễn Bạch khẽ run.
“Bác…”
“Bác từng rất thích con.”
Ông cười.
“Thật đấy.”
“Bác từng nghĩ.”
“Con đủ chững chạc để che chở cho Nam Chi.”
“Nhưng hôm ấy.”
“Con lại bắt chính con bé nhường chỗ cho người khác.”
“Con có biết.”
“Con bé là người bác nâng niu suốt hai mươi mấy năm.”
“Nó còn chưa từng bắt nạt ai.”
“Vậy mà…”
“Đến lượt con.”
“Lại để nó chịu tủi thân.”
Mỗi một câu.
Đều giống như lưỡi dao.
Cắm thẳng vào tim Thẩm Nghiễn Bạch.
Anh cúi đầu thật thấp.
Hai mắt đỏ hoe.
“Bác.”
“Cháu biết sai rồi.”
“Cháu sẽ sửa.”
“Sửa?”
Bố tôi khẽ cười.
“Con nghĩ.”
“Có những chuyện.”
“Sửa là đủ sao?”
Ông đứng dậy.
Chậm rãi bước đến trước mặt anh.
“Tiểu Thẩm.”
“Có những chiếc bát.”
“Rơi xuống.”
“Có thể dán lại.”
“Có những lời nói.”
“Thốt ra.”
“Có thể xin lỗi.”
“Nhưng lòng người.”
“Khi đã nguội.”
“Rất khó hâm nóng lại.”
Thẩm Nghiễn Bạch siết chặt hai bàn tay.
Giọng nói nghẹn lại.
“Vậy…”
“Cháu phải làm sao?”
Bố tôi nhìn anh rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói một câu.
“Con xin lỗi chúng ta.”
“Nhưng người con nợ.”
“Là Nam Chi.”
“Nếu một ngày.”
“Con bé thật lòng tha thứ cho con.”
“Đó là sự rộng lượng của nó.”
“Không phải vì con xứng đáng.”
Nói xong.
Ông quay người bước vào nhà.
Cánh cửa gỗ từ từ khép lại.
Thẩm Nghiễn Bạch vẫn đứng dưới gốc cây ngân hạnh.
Rất lâu.
Rất lâu.
Đến khi trời đổ mưa.
Anh vẫn không hề nhúc nhích.
Nước mưa hòa cùng những giọt nước trên gương mặt.
Không ai biết.
Đó là nước mưa.
Hay là nước mắt.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Người đàn ông luôn bình tĩnh, luôn lý trí ấy.
Đã khóc.