Sau bữa tiệc mừng thọ.
Cuộc sống của tôi dần trở lại quỹ đạo.
Ban ngày đi làm.
Tối về ăn cơm với bố mẹ.
Cuối tuần thỉnh thoảng cùng mẹ đi mua sắm hoặc chơi cờ với bố.
Ba năm yêu Thẩm Nghiễn Bạch.
Thời gian của tôi gần như đều xoay quanh anh.
Bây giờ mới nhận ra.
Thì ra cuộc sống không có anh cũng không trống rỗng như tôi từng nghĩ.
…
Một buổi sáng.
Vừa đến công ty.
Thư ký đã gõ cửa.
“Chị Ôn.”
“Chiều nay chị thay mặt công ty tham dự Diễn đàn Đổi mới Khoa học.”
Tôi gật đầu.
“Đã chuẩn bị tài liệu chưa?”
“Xong rồi.”
“Còn một việc nữa.”
Thư ký cười.
“Lần này bên tập đoàn Minh Viễn cũng cử đại diện tham gia.”
“Có thể sẽ cần chị trao đổi.”
Tôi không nghĩ nhiều.
Chỉ khẽ gật đầu.
…
Buổi chiều.
Diễn đàn được tổ chức tại khách sạn năm sao lớn nhất thành phố.
Sau phần phát biểu.
Mọi người chia thành từng nhóm trò chuyện.
Tôi đang xem tài liệu.
Bỗng nghe thấy một giọng nói trầm ấm.
“Xin chào.”
“Tôi là Tần Mặc.”
Tôi ngẩng đầu.
Trước mặt là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Mặc vest màu xám nhạt.
Khí chất điềm đạm.
Nụ cười vừa đủ.
Không hề tạo cảm giác áp lực.
Anh đưa danh thiếp.
“Tôi phụ trách dự án hợp tác của Minh Viễn.”
Tôi cũng đưa danh thiếp của mình.
“Ôn Nam Chi.”
“Tôi biết.”
Anh mỉm cười.
“Tôi từng đọc báo cáo của cô.”
“Cách phân tích rất hay.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Anh đã đọc?”
“Đọc hai lần.”
“Phần về chuyển đổi số rất thú vị.”
Cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang công việc.
Anh không hỏi tuổi.
Không hỏi chuyện riêng.
Cũng không cố tỏ ra thân thiết.
Mọi câu hỏi đều xoay quanh dự án.
Điều đó khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.
…
Kết thúc hội nghị.
Mọi người cùng xuống bãi xe.
Bên ngoài bỗng đổ mưa lớn.
Tôi đứng dưới mái hiên.
Đang định gọi tài xế.
Một chiếc ô màu đen xuất hiện trên đầu.
“Tôi đưa cô ra xe.”
Tôi quay lại.
Là Tần Mặc.
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
Anh lắc đầu.
“Không có gì.”
Hai người sóng vai bước dưới mưa.
Suốt quãng đường.
Anh chỉ hỏi.
“Nước mưa có bắn vào váy cô không?”
“Tốc độ này có nhanh quá không?”
“Cô lạnh không?”
Không hề có những lời nói hoa mỹ.
Nhưng từng câu đều khiến người khác cảm thấy được tôn trọng.
Đến trước xe.
Anh chủ động lùi lại một bước.
“Chào cô.”
“Hy vọng sau này còn cơ hội hợp tác.”
Tôi cười.
“Hy vọng vậy.”
Xe chậm rãi rời đi.
Qua gương chiếu hậu.
Tôi vẫn thấy anh đứng dưới mái hiên.
Đợi xe tôi khuất hẳn mới quay vào.
…
Ba ngày sau.
Hai công ty họp trực tuyến.
Tần Mặc vẫn như lần trước.
Nói chuyện rõ ràng.
Làm việc dứt khoát.
Sau cuộc họp.
Anh gửi cho tôi một email.
Ngoài tài liệu.
Cuối thư còn có một dòng.
“Nếu báo cáo có điểm nào cần chỉnh sửa, xin cứ góp ý thẳng.”
Tôi đọc xong.
Khóe môi bất giác cong lên.
Đã rất lâu rồi.
Không có ai hỏi ý kiến tôi trước khi quyết định một việc.
…
Cùng lúc đó.
Ở đầu bên kia thành phố.
Thẩm Nghiễn Bạch đang đứng dưới tòa nhà công ty tôi.
Anh đã đến từ hơn một giờ trước.
Nhưng không gọi điện.
Cũng không lên gặp.
Chỉ lặng lẽ đứng nhìn cổng chính.
Đúng lúc ấy.
Chiếc xe của tôi dừng lại.
Tôi bước xuống.
Phía sau.
Tần Mặc cũng vừa xuống xe của mình.
Hai chúng tôi đứng cạnh nhau.
Trao đổi thêm vài câu về dự án.
Tần Mặc cười.
“Vậy cứ quyết định như cô nói.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Anh cũng có thể đưa ra ý kiến.”
Anh cười.
“Ý kiến của tôi không quan trọng.”
“Tôi muốn nghe ý của cô.”
Tôi bật cười.
“Làm gì có chuyện đó.”
“Công việc là của hai bên.”
“Đương nhiên phải cùng quyết định.”
Tần Mặc nhìn tôi.
Ánh mắt mang theo chút tán thưởng.
“Được.”
“Vậy lần sau.”
“Chúng ta cùng quyết định.”
Nói xong.
Anh gật đầu chào rồi rời đi.
Từ đầu đến cuối.
Anh không hề có bất kỳ hành động thân mật nào.
Nhưng cảnh tượng ấy.
Lại khiến Thẩm Nghiễn Bạch đứng chết lặng.
Anh nhớ đến ba năm trước.
Mỗi lần Nam Chi hỏi ý kiến.
Anh đều nói.
“Em quyết định cũng được.”
Nhưng rồi.
Cuối cùng vẫn tự mình đưa ra lựa chọn.
Kể cả chuyện của Hứa Tri Dao.
Anh chưa từng hỏi.
Nam Chi có đồng ý hay không.
…
Buổi tối.
Tôi vừa về đến nhà.
Điện thoại nhận được một tin nhắn.
Là của Tần Mặc.
“Hôm nay cảm ơn cô đã nhắc về điều khoản bổ sung.”
“Tôi học được rất nhiều.”
Tôi nhìn màn hình.
Mỉm cười trả lời.
“Khách sáo rồi.”
“Chúng ta chỉ đang giúp dự án tốt hơn.”
Tin nhắn vừa gửi đi.
Một cuộc gọi khác lập tức hiện lên.
Người gọi.
Là Thẩm Nghiễn Bạch.
Tôi nhìn cái tên ấy vài giây.
Rồi bình tĩnh tắt máy.
Chưa đầy mười giây sau.
Anh gọi lại.
Lần này.
Tôi trực tiếp đưa số điện thoại vào danh sách chặn.
Điện thoại lập tức yên tĩnh.
Tôi đặt máy xuống.
Tiếp tục cùng mẹ gói sủi cảo.
Mẹ nhìn tôi.
Khẽ hỏi.
“Con không nghe sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không cần nữa.”
Mẹ cười.
“Con thật sự buông rồi?”
Tôi cúi đầu.
Nhìn chiếc bánh sủi cảo vừa được gói kín.
Khẽ đáp.
“Con không biết sau này sẽ thế nào.”
“Nhưng…”
“Con biết.”
“Con không muốn quay lại cuộc sống mà mỗi lần có chuyện, người phải nhường luôn là mình.”
Mẹ đưa tay nắm lấy tay tôi.
Ánh mắt đầy dịu dàng.
“Vậy là đủ rồi.”
Ngoài cửa sổ.
Trăng đầu tháng vừa lên.
Ánh sáng dịu dàng phủ kín khoảng sân.
Ở một nơi khác.
Thẩm Nghiễn Bạch vẫn ngồi trong xe.
Anh nhìn màn hình điện thoại.
Dòng chữ màu xám hiện lên lạnh lùng.
“Bạn không thể gửi tin nhắn cho người này.”
Anh ngơ ngác nhìn rất lâu.
Lúc ấy.
Anh mới chợt nhận ra.
Lần này…
Nam Chi thật sự đã bước ra khỏi cuộc đời anh.