Tất cả mọi người trong phòng họp đều nhìn về phía tôi.
Trong tay tôi vẫn cầm điện thoại.
Trên màn hình còn hiện nguyên dòng tin nhắn của Bùi Nghiễn Chu:
"Anh thật sự biết mình sai rồi."
Dưới sảnh công ty.
Nguyễn Niệm Niệm đang ngồi ở khu tiếp khách.
Cô ta đã thay một chiếc áo khoác cũ.
Sắc mặt trắng bệch.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy.
"Chị Tri Vi."
"Em không tới để gây chuyện."
Hai tay cô ta đặt trước bụng dưới.
Động tác ấy quá cố ý.
Xung quanh đã có không ít đồng nghiệp dừng chân quan sát.
Lục Đình Vân đứng phía sau tôi, bình thản lên tiếng:
"Cô Nguyễn."
"Nếu có chuyện gì, xin cứ nói."
Nguyễn Niệm Niệm cắn môi.
"Em mang thai rồi."
"Đứa bé là con của anh Nghiễn Chu."
Cả đại sảnh vang lên những tiếng hít khí.
Nước mắt cô ta lập tức rơi xuống.
"Em biết em có lỗi với chị."
"Nhưng đứa bé vô tội."
"Anh Nghiễn Chu đang bị điều tra."
"Cô Bùi cũng đã nhập viện."
"Chị có thể rút đơn được không?"
Tôi nhìn xuống bụng cô ta.
"Mấy tuần rồi?"
"Sáu tuần."
"Sáu tuần trước..."
"Tôi nhớ Bùi Nghiễn Chu nói anh ta đang công tác ở Thượng Hải."
Sắc mặt Nguyễn Niệm Niệm thoáng trắng đi.
Nhưng rất nhanh đã gật đầu.
"Em đã tới tìm anh ấy."
"Hôm đó anh ấy uống hơi nhiều."
"Chị Tri Vi..."
"Em thật sự không cố ý."
Tôi mở lịch trên điện thoại.
Sáu tuần trước...
Chính là sinh nhật tôi.
Hôm đó Bùi Nghiễn Chu nhắn tin nói dự án đang trong giai đoạn phong tỏa.
Không thể về được.
Tối mười một giờ.
Anh ta đặt cho tôi một chiếc bánh kem nhỏ.
Trong phần ghi chú chỉ có mấy chữ:
"Đừng làm mình làm mẩy nữa, ngủ sớm đi."
Thì ra hôm đó anh ta không bận.
Anh ta chỉ đang bận khiến Nguyễn Niệm Niệm mang thai.
Ánh mắt những người xung quanh dần chuyển từ tò mò sang ngượng ngùng.
Nguyễn Niệm Niệm khóc càng dữ hơn.
"Nếu chị muốn trách thì cứ trách em."
"Xin đừng hủy hoại cha của đứa bé."
"Đứa trẻ sau này không thể không có cha."
Lục Đình Vân hỏi:
"Cô có giấy khám của bệnh viện không?"
Nguyễn Niệm Niệm lấy từ trong túi ra một tờ giấy.
Lục Đình Vân xem qua rồi đưa cho tôi.
Phiếu kiểm tra là thật.
Tên bệnh nhân là Nguyễn Niệm Niệm.
Ngày khám là hôm qua.
Tôi hỏi:
"Bùi Nghiễn Chu biết chưa?"
Cô ta lắc đầu.
"Anh ấy vẫn chưa biết."
"Em muốn tới cầu xin chị trước."
Vừa dứt lời.
Từ phía thang máy vang lên giọng của mẹ Bùi.
"Niệm Niệm!"
Bà ta được họ hàng dìu tới.
Sắc mặt vàng vọt.
Vừa nhìn thấy tờ phiếu khám trong tay Nguyễn Niệm Niệm, bà ta lập tức giật lấy.
Chỉ nhìn một cái.
Tinh thần lập tức phấn chấn hẳn.
"Cháu nội của tôi!"
Bà ta quay đầu trừng mắt nhìn tôi.
"Hứa Tri Vi, cô nghe rõ chưa?"
"Niệm Niệm đang mang thai con của nhà họ Bùi chúng tôi!"
"Nếu cô còn dám kiện Nghiễn Chu..."
"Thì chính là đang hại đứa bé không có cha!"
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Mẹ Bùi đã lao tới quầy lễ tân.
"Mọi người tới đây mà xem!"
"Cô ta không sinh được con."
"Cũng không cho người khác mang thai!"
Ngón tay tôi cứng lại.
Không sinh được con.
Ba chữ ấy là bí mật mà chỉ Bùi Nghiễn Chu biết.
Hai năm trước tôi từng phẫu thuật.
Bác sĩ nói sau khi hồi phục hoàn toàn sẽ không ảnh hưởng đến khả năng sinh sản.
Nhưng trong lần tái khám.
Bùi Nghiễn Chu đã lén đọc báo cáo của tôi.
Khi đó anh ta ôm tôi vào lòng rồi nói:
"Dù thế nào đi nữa..."
"Anh cũng sẽ không ghét bỏ em."