Vậy mà hôm nay.
Mẹ anh ta lại mang bí mật riêng tư nhất ấy ra giữa đám đông như một con dao.
Nguyễn Niệm Niệm giả vờ kéo tay bà ta.
"Cô à, đừng nói nữa."
Mẹ Bùi hất tay cô ta ra.
"Sợ cái gì?"
"Nó không sinh được con."
"Nên mới ghen ghét khi cháu mang thai!"
Người đứng trước thang máy ngày càng nhiều.
Tôi ngẩng đầu nhìn camera giám sát.
Đèn đỏ vẫn đang nhấp nháy.
Lần này...
Không cần ai khác giúp tôi lưu bằng chứng nữa.
Tôi nhìn mẹ Bùi.
"Những chuyện đó ai nói với cô?"
Mẹ Bùi cười lạnh.
"Nghiễn Chu nói."
"Nó bảo sức khỏe cô không tốt."
"Nhà họ Bùi chúng tôi vốn đã chịu thiệt."
"Bây giờ Niệm Niệm có thai rồi."
"Nếu cô thật sự yêu nó..."
"Thì nên tác thành cho hai đứa."
Thì ra bảy năm tình cảm.
Ngay cả bệnh án của tôi cũng có thể trở thành viên đá lót đường cho anh ta rút lui.
Lục Đình Vân ra hiệu với bảo vệ.
Bảo vệ tiến lên mời mẹ Bùi rời đi.
Nhưng bà ta nhất quyết ngồi lì dưới đất.
Đúng lúc ấy.
Nguyễn Niệm Niệm đột nhiên ôm bụng cúi gập người.
"Đau..."
Mẹ Bùi lập tức hét thất thanh:
"Hứa Tri Vi hại cháu nội tôi!"
Xe cấp cứu nhanh chóng tới nơi.
Lúc Nguyễn Niệm Niệm được đưa lên cáng.
Cô ta bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.
Ghì rất chặt.
Sau đó ghé sát tai tôi, thấp giọng nói:
"Chị Tri Vi."
"Đứa bé là thật."
"Chị thua rồi."
Tôi cúi đầu nhìn cô ta.
Bình tĩnh đến mức chính cô ta cũng sững người.
"Vậy thì sinh nó ra đi."
Nguyễn Niệm Niệm ngẩn ra.
Tôi từ từ gỡ từng ngón tay cô ta khỏi cổ tay mình.
"Để anh ta tận mắt nhìn thấy..."
"Vì một đứa trẻ."
"Anh ta đã đánh mất những gì."
Cửa xe cứu thương đóng sầm lại.
Mẹ Bùi leo lên theo.
Trước khi đi vẫn không quên chỉ tay mắng chửi tôi.
Đúng lúc đó.
Điện thoại reo lên.
Là cuộc gọi từ đồn công an.
"Xin chào, cô Hứa."
"Bùi Nghiễn Chu muốn gặp cô."
"Anh ta nói có chuyện quan trọng cần trình bày."