Những chuyện xảy ra sau đó đều do Trần Lỗi kể lại cho tôi.
Cuối tháng Hai, Công ty Nhựa Kiến Quốc sa thải một phần ba số công nhân.
Đầu tháng Ba, khoản 300.000 tệ của anh cả và 200.000 tệ của anh hai đều bị bố đòi lại.
Nghe nói hôm đó cả nhà náo loạn đến long trời lở đất.
Anh hai nhất quyết không chịu thừa nhận.
Cho đến khi bố cầm bản sao kê ngân hàng ném thẳng vào mặt anh ta.
Cuối cùng anh ta phải quỳ ngay giữa phòng khách.
Hai chị dâu đứng bên cạnh vừa khóc vừa làm ầm lên.
Nói gia đình sắp tan nát rồi.
Đến cuối tháng Ba.
Khoản vay mua thiết bị vẫn không trả nổi.
Bố chạy vạy khắp nơi, tìm tất cả những người có thể nhờ cậy.
Gom góp suốt một tháng trời cũng không đủ tiền.
Cuối cùng...
Ông phải bán căn nhà cũ mới lấp được lỗ hổng đó.
Ngày bán nhà.
Mẹ khóc đến mức gần như không thở nổi qua điện thoại.
Cuộc gọi đó không phải gọi cho tôi.
Mà gọi cho anh cả.
Nhưng chị dâu cả lại chuyển đoạn ghi âm cho tôi.
Tôi không mở nghe.
Cũng không xóa đi.
Chỉ lặng lẽ để nó nằm trong hộp thư.
Giống như để chứng minh rằng...
Có những chuyện cuối cùng vẫn xảy ra.
Có những cái giá cuối cùng vẫn phải trả.