Tin tức lan truyền rất nhanh.
Tối hôm đó.
Điện thoại của tôi gần như nổ tung.
Mẹ gọi hơn ba mươi cuộc.
Anh hai gửi một đoạn ghi âm rất dài.
Tôi không nghe.
Chị dâu hai gửi tin nhắn:
"Tri Ý, có phải anh cả hiểu lầm gì rồi không?"
"Thịnh Hằng sao có thể là của em được..."
"Em đừng dọa mọi người."
Bố không gọi điện.
Ông chỉ gửi một tin nhắn.
Vỏn vẹn bốn chữ:
"Về nhà một chuyến."
Tôi ngồi trên ghế sofa trong căn hộ.
Nhìn bốn chữ đó thật lâu.
Chợt nhớ tới ngày còn nhỏ.
Ông cũng thường dùng giọng điệu như vậy gọi tôi.
"Lại đây."
"Về đây."
"Đứng nghiêm."
Ngắn gọn.
Uy nghiêm.
Không cho phép từ chối.
Ông vẫn nghĩ tôi là cô con gái ngoan ngoãn năm nào.
Gọi về là phải về.
Mắng vài câu là sẽ nghe lời.
Tôi tắt điện thoại.
Ngày hôm sau.
Tôi vẫn đến công ty làm việc như bình thường.
Mười giờ họp.
Mười một giờ gặp đối tác.
Đúng mười hai giờ.
Lễ tân gọi điện nội bộ lên.
"Lâm tổng, dưới lầu có người muốn gặp ngài."
"Nói là người nhà của ngài."
"Một người phụ nữ, tâm trạng có vẻ rất kích động."
Tôi im lặng một giây.
"Trông thế nào?"
"Khoảng bốn, năm mươi tuổi."
"Mặc áo phao màu đỏ."
"Liên tục nói muốn gặp con gái."
Là mẹ.
"Bảo bà ấy tôi không có ở công ty."
"Nhưng bà ấy nói sẽ không đi, nhất định phải đợi được ngài..."
"Cứ nói hôm nay tôi không đến công ty."
"...Vâng, Lâm tổng."
Sau khi cúp máy.
Tôi đi tới trước cửa kính sát đất nhìn xuống.
Tầng hai mươi ba.
Không thể nhìn rõ khuôn mặt người bên dưới.
Nhưng tôi có thể tưởng tượng được biểu cảm của mẹ lúc này.
Chắc chắn vừa sốt ruột.
Vừa tức giận.
Vừa không thể tin nổi.
Đứa con gái trong mắt bà là vô dụng.
Không lấy được chồng.
Chỉ đáng giá 500.000 tệ.
Lại đang sở hữu một công ty có lợi nhuận hằng năm hơn 43 triệu tệ.
Thế giới quan của bà đang sụp đổ.
Nhưng điều đó...
Không còn liên quan đến tôi nữa.
Hai giờ chiều.
Chị dâu cả Triệu Nhã Cầm gửi cho tôi một tin nhắn rất dài.
"Tri Ý, chị là chị dâu cả đây."
"Chuyện hôm Tết chị xin lỗi em."
"Là chị nói năng không suy nghĩ."
"Nhưng dù sao chúng ta cũng là người một nhà."
"Làm gì có thù hận nào để qua đêm được?"
"Chuyện hợp đồng với Thịnh Hằng, em xem có thể bàn lại không?"
"Anh cả em sẽ trả lại 300.000 tệ."
"Sau này bọn chị nhất định sẽ đối xử tốt với em."
Tôi đọc hết tin nhắn.
Không trả lời.
Cũng xóa luôn khung chat đó.
Nhất định sẽ đối xử tốt với em.
Sau này.
Là sau này nào?
Là sau khi biết tôi có tiền sao?
Hay là cái "sau này" khi tôi quay về căn nhà đó?
Tôi đã sống trong gia đình ấy suốt hai mươi sáu năm.
Trong hai mươi sáu năm đó, họ có vô số cơ hội để đối xử tốt với tôi.
Nhưng điều họ lựa chọn lại là—
"Tiền mừng tuổi của Tri Ý cứ để mẹ giữ giúp con."
"Tri Ý, con nhường các anh đi, họ là con trai mà."
"Tri Ý à, con là con gái, học nhiều như vậy để làm gì?"
"Tri Ý, 500.000 tệ không ít đâu."
"Không lấy được chồng thì giữ số tiền này dưỡng già đi."
Từng câu từng chữ ấy, tôi đều nhớ rất rõ.
Không phải vì tôi thù dai.
Mà bởi mỗi một câu nói ấy...
Đều từng làm tôi đau.
Mà những gì đã từng đau rồi...
Thì không thể quên được.