Hiện tại, tôi nhìn Trần Mai và Lý Dũng đến nhận người thân, nghĩ đến việc bọn họ đặt Tạ Vi Vi trước cửa nhà tôi năm xưa, chắc chắn là đã điều tra qua hoàn cảnh nhà tôi lúc đó.
Mấy năm nay, chắc hẳn họ cũng luôn theo dõi chuyện nhà tôi.
Nếu không, năm xưa họ đã không yên tâm vứt Tạ Vi Vi trước cửa nhà tôi như thế, bây giờ còn có thể tìm đến tận cửa một cách chính xác sau khi tôi và chồng cũ đã ly hôn nhiều năm và chuyển nhà một lần.
Tôi trầm ngâm một lát, quyết định nhanh chóng trả Tạ Vi Vi lại cho hai người họ.
Tôi gật đầu nói với Tạ Vi Vi: "Con đúng là không phải con ruột của mẹ, năm đó, con bị người ta đặt trước cửa nhà mẹ. Mẹ thấy con khóc thật sự đáng thương, lại không tìm được ai bỏ con lại, nên mới nhận nuôi con."
Tôi ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: "Nhưng để tránh nhầm lẫn, con vẫn nên đi làm xét nghiệm ADN với họ thì hơn."
Trần Mai thấy tôi không phản đối, liền phụ họa theo: "Đúng, có thể làm xét nghiệm ADN."
Ngay ngày hôm sau, Tạ Vi Vi đã cùng vợ chồng Trần Mai đi làm xét nghiệm.
Ngày thứ ba, bạn học của nó rủ nó đi dạo phố, tôi cũng có việc phải ra ngoài.
Lúc ăn cơm, vừa khéo gặp nó và bạn học, tôi còn ngồi cách bọn họ không xa.
Kết quả xét nghiệm còn chưa có, thế mà Tạ Vi Vi đã hào hứng nói với bạn học: "Nói ra có thể cậu không tin, tớ là con nuôi. Hôm kia, ba mẹ ruột của tớ đã tìm đến tớ. Mẹ ruột tớ còn cho tớ một nghìn tệ, nói chỉ cần tớ nhận họ, sau này tớ lên đại học, mỗi tháng cũng sẽ cho tớ tiền sinh hoạt."
Bạn học của nó thốt lên: "Vãi chưởng, còn có chuyện tốt như thế á."
Ngạc nhiên xong, người bạn hỏi Tạ Vi Vi: "Vậy cậu có nhận không?"
Tạ Vi Vi tỏ vẻ khá lo lắng nói: "Mẹ nuôi tớ chắc sẽ không đồng ý đâu, nếu không thì rõ ràng tớ và mẹ ruột giống nhau như đúc, mẹ nuôi tớ lại cứ yêu cầu bọn tớ phải làm xét nghiệm ADN."
Chậc, một nghìn tệ, tôi liền từ "mẹ" biến thành "mẹ nuôi", vậy những gì tôi chi cho nó suốt bao năm qua không biết bằng bao nhiêu cái một nghìn tệ đây.
Nghĩ đến thôi đã thấy nực cười.
Nhưng tôi thầm nghĩ, đừng có nói bừa, mẹ nuôi của con đồng ý đấy, làm xét nghiệm chỉ là để đề phòng sau này con hối hận, lại không thừa nhận mình là con ruột bọn họ rồi quay sang ăn vạ ta thôi.
Vừa nghĩ xong câu này, bạn học của Tạ Vi Vi lại hỏi nó: "Vậy cậu định làm thế nào?"
Tạ Vi Vi suy nghĩ một chút, như thể hạ quyết tâm, nói: "Mặc kệ bà ấy, sau khi có kết quả xét nghiệm, nếu họ đúng là cha mẹ ruột của tớ mà mẹ nuôi tớ vẫn không đồng ý, tớ sẽ lén lút nhận. Mỗi tháng nhận hai phần sinh hoạt phí, yeah!"
Tôi: "..."
Đúng là chuyện Tạ Vi Vi có thể làm ra được, kiếp trước nó đã làm như thế rồi.
Vài ngày sau, kết quả giám định quan hệ huyết thống đã có, bọn họ quả thực mới là người một nhà thân sinh.
Tạ Vi Vi cầm kết quả giám định hỏi tôi: "Mẹ, con có nên nhận lại họ không?"
Nói là hỏi tôi, nhưng sắc mặt của nó đã nói rõ mồn một với tôi rằng, con muốn nhận lại họ, hy vọng người mẹ nuôi là bà đừng có không biết điều mà ngăn cản con.
Không chỉ sắc mặt nó nói rõ điều đó, mà kể từ khi cha mẹ ruột xuất hiện, từ đầu đến cuối, nó chưa hề suy nghĩ đến cảm nhận của tôi chút nào, chưa từng hỏi tôi một câu rằng nếu nó nhận lại cha mẹ ruột thì tôi có buồn hay không.
Giống như là nó đã đợi ngày này lâu lắm rồi.
Vì vậy, tôi vội vàng nói: "Họ dù sao cũng là cha mẹ ruột của con, nhận lại họ là chuyện nên làm."
Tôi còn đem những lời kiếp trước nó ném vào mặt tôi, trả nguyên vẹn lại cho nó: "Hơn nữa, năm đó họ cũng không cố ý vứt bỏ con, còn tìm con suốt bao nhiêu năm như vậy, đừng làm họ lạnh lòng. Nếu không, người ta lại nói con bất hiếu, ăn cháo đá bát, không có lương tâm, cái chuyện để người đời chọc vào cột sống mà chửi này chúng ta không thể làm."
Tạ Vi Vi: "..."
Dù sao cuối cùng nó cũng sẽ nhận lại Trần Mai và Lý Dũng, chi bằng bây giờ nhận luôn đi cho rồi.
Cũng đỡ cho tôi còn phải tốn tiền cho nó học đại học, có số tiền ném qua cửa sổ đó, tôi thà tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ, đi du lịch đây đó còn hơn.