Sau kỳ thi chuyển cấp, tôi thi đậu vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, bố muốn tổ chức một bữa tiệc mừng thi đỗ, nhưng tôi ngay lập tức hất tung bàn tiệc.
"Tổ chức cái con khỉ." Cực kỳ súc tích.
Kiếp trước ông ta mời toàn bộ lãnh đạo và đối tác làm ăn đến, tổ chức một bữa tiệc vô cùng long trọng.
Sau đó ở trong bữa tiệc, ông ta bắt tôi phải đi mời rượu từng vị lãnh đạo hoặc đối tác kinh doanh có thể giúp ích cho ông ta.
Rượu trắng.
Tôi khi đó mới mười lăm tuổi, bị bắt uống đến mức nôn mửa tối tăm mặt mũi, phải mất vài tuần lễ mới hồi phục lại được.
Kiếp này còn muốn bà đây đi liếm gót nịnh bợ đám lãnh đạo của ông ư? Nằm mơ giữa ban ngày đi.
Môi bố run bần bật: "Được, không làm thì không làm, mày bớt phát điên lại đi."
Tôi đáp lại ông ta bằng một nụ cười cao quý lãnh diễm, rồi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Bố mẹ liếc nhìn nhau, đột nhiên trở nên cực kỳ ân cần xông vào dọn đồ giúp tôi: "Có phải con định chuyển vào trường ở nội trú không? Còn thiếu gì thì bảo để bố mẹ mua cho."
Tôi khó hiểu nhìn hai người họ một cái: "Ở nội trú làm gì? Tôi đem những đồ dùng thời cấp hai đi quyên góp hết."
"Quyên góp cái gì mà quyên góp?! Sắp xếp lại sách vở ghi chép của mày đi, để tao mang tặng cho con trai Trưởng phòng Trình, năm sau thằng bé đó thi chuyển cấp." Bố nói.
Tôi ngoài cười nhưng trong không cười: "Ông đúng là rất biết cách đối nhân xử thế."
Nhưng tôi không từ chối ông ta, đánh một gậy thì cũng phải cho quả táo ngọt chứ, với điều kiện là tôi cảm thấy sảng khoái thì ít nhiều tôi vẫn nhớ ông ta là bố tôi.
"Tôi đã đóng gói xong cho ông từ sớm rồi, đây, mang sang đó đi." Tôi bê ra một bộ vở ghi chép học tập được bọc cực kỳ đẹp đẽ.
Chữ viết nắn nót nghiêm túc, rành mạch rõ ràng.
Bố tôi phấn khích đến mức lỗ mũi nở to cả ra, thở hổn hển.
"Đúng là đứa con gái ngoan của tôi! Không uổng công tôi yêu thương mày! Mẹ nó này, mau đi mua vài bộ quần áo xịn xịn chút, con mình lên cấp ba không thể ăn mặc quá hàn vi được." Ông ta kiêu ngạo ưỡn ngực như một con gà trống vừa thắng trận.
Tôi đã kẹp một vài tờ giấy vào trong bộ tài liệu học tập, đó là cuốn tiểu sử cá nhân của bố do chính tay tôi viết, kể về câu chuyện của một người đàn ông bò ra từ vùng sơn cước đã thay đổi vận mệnh thành công như thế nào.
Hy vọng có thể mang đến cho những đứa trẻ vùng núi một niềm hy vọng và định hướng để tiến lên phía trước.
Có sao nói vậy, cuộc đời bố tôi khá là truyền cảm hứng.
Kiếp trước mặc dù tôi cũng đỗ vào trường Trung học số 1, nhưng là đứng bét bảng mới vào được, kiếp này thành tích của tôi rất xuất sắc nên đã thi đỗ vào lớp chọn giỏi nhất của trường Số 1.
Vào ngày khai giảng, bố tôi không còn thiết tha đóng giả người khiêm tốn nữa, ông ta trực tiếp lái chiếc xe xịn nhất nhà đưa tôi đến trường làm thủ tục nhập học.
Ngẩng cao đầu ưỡn ngực, hận không thể cho tất cả mọi người biết rằng con gái ông ta thi đỗ vào đây với tư cách là thủ khoa của quận.
Bước chân vào lớp 1, tôi chợt nhớ ra, Lý Nguyên Tân cũng học ở lớp này.
Lý Nguyên Tân, thanh mai trúc mã của tôi và Khương Hân Hân, à không, là thanh mai trúc mã của Khương Hân Hân mới đúng, chẳng liên quan gì mấy đến tôi cả.
Anh ta kiếp trước là bạn trai tôi, cũng là người khiến tôi tổn thương sâu sắc nhất.
Tôi vào lớp hơi trễ, trong lớp chỉ còn đúng hai chỗ trống, một chỗ nằm cạnh đống rác, chỗ còn lại nằm cạnh Lý Nguyên Tân.
Tôi quả quyết đi thẳng xuống hàng cuối cùng, ngồi vào chỗ cạnh đống rác.
Đàn ông không biết tự yêu lấy bản thân thì cũng giống như bắp cải thối vậy.
Mà bắp cải thối thì còn bốc mùi hơn cả đống rác.
"Chào cậu, tôi là bạn cùng bàn mới của cậu đây." Tôi hào phóng chào hỏi nam sinh ngồi bên cạnh.
Ai ngờ nam sinh đó chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ ngẩng đầu tạo góc 45 độ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tôi dọn dẹp xong dụng cụ học tập, lại lấy sách vở ra bắt đầu bọc bìa nilon.
Có người từng nói, đối xử tốt với sách vở một chút thì vào những thời khắc quan trọng, chúng sẽ bảo vệ bạn. Tôi vô cùng đồng tình với quan điểm này, tôi muốn bọc sách vở của mình thật đẹp đẽ, như vậy thì mỗi lần nhìn thấy chúng mới có hứng thú lật ra đọc.
"Hừ, chỉ có bọn học sinh tiểu học mới đi bọc bìa nilon." Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai tôi.
Lại còn là giọng ép thanh quản khàn khàn, nghe mà thấy khó chịu.