Còn chưa kịp phản ứng lại, ngón tay đã bị nắm lấy, một cơn đau nhói tức thì truyền đến.
Quay đầu nhìn lại, ngón tay ta đang chảy máu.
Cả người ta giật nảy mình!
"Ngài đang làm gì vậy? Đau quá!"
"Vương... Vương gia?"
Người này lại chính là vị đệ đệ nhỏ tuổi nhất của đương kim Thánh thượng, Cảnh Vương Tiêu Triệt.
Ngài ấy chỉ thản nhiên quét mắt liếc nhìn ta.
"Trích máu giải độc cho nàng, nếu không tính mạng nàng khó mà giữ được."
"Định lực của nàng khá lắm, lâu như vậy mới phát tác, chắc hẳn nhịn rất vất vả."
"Vì sao không để Tiêu Cảnh Uyên biết chuyện này là do Giang Nghiên Nhu làm?"
"Nàng vừa đi khỏi, nàng ta sẽ là người có khả năng trở thành Thái tử phi nhất."
Ngâm mình trong nước lạnh, ánh mắt ta cuối cùng cũng có được một tia sáng suốt.
Nghĩ đến những tao ngộ của kiếp trước, toàn thân ta bắt đầu run rẩy.
"Bởi vì ta không muốn gánh chịu nhân quả của bọn họ nữa."
"Ta muốn tránh xa bọn họ."
Tiêu Triệt đầy mặt kinh ngạc nhìn ta.
"Xem ra trong chuyện này có uẩn khúc gì đó, vậy ta cũng không hỏi nhiều nữa."
"Nàng lạnh lắm sao?"
Ta nhếch nhếch khóe miệng.
"Trời lạnh thế này mà đi ngâm nước lạnh, ngài nói xem có lạnh hay không?"
Ngài ấy:
"......"
Ta chợt nhận ra bản thân có phần mạo phạm rồi.
"Xin lỗi Vương gia, thần nữ ăn nói không suy nghĩ..."
"Đa tạ ơn cứu mạng của ngài, nếu không ta chẳng biết phải về nhà bằng cách nào, và điều gì đang chờ đón ta ở phía trước nữa."
Kiếp trước mặc dù Giang Nghiên Nhu tự chuốc lấy hậu quả, nhưng kết cục quả thực có hơi thê thảm.
Kiếp này, tuy ta không muốn bước vào Đông cung nữa, nhưng cũng không muốn bị gia tộc vứt bỏ rồi tùy tiện gả đi cho xong chuyện.
Tiêu Triệt nhìn ta một lúc lâu.
"Không sao."
"Chẳng qua đây là lần đầu tiên nhìn thấy có người chủ động từ bỏ vị trí Thái tử phi, có chút tò mò nên tiện tay cứu nàng mà thôi."
"Không cần để trong lòng."
"Nàng cứ ngâm mình trước đi, đợi giải độc xong, ta sẽ sai người đưa nàng hồi phủ."