Khi thị vệ của ngài ấy đưa ta về đến Thẩm phủ, tiếng mắng chửi của phụ thân lập tức bị nuốt ngược vào bụng.
Ông nhẹ nhàng hòa nhã tiễn người đi.
Nhưng đợi người vừa đi khuất, sắc mặt ông lập tức trầm xuống.
"Thẩm Khanh Khanh, con đủ lông đủ cánh rồi dám tự tác chủ trương phải không."
"Ai cho phép con nhường vị trí Thái tử phi lại cho người khác? Hoàng hậu nương nương đã nói với mẫu thân con rồi, rõ ràng tối nay con sẽ được ban hôn cho Thái tử, tại sao lại chủ động rút lui!"
Ta cúi đầu, nhỏ giọng đáp:
"Phụ thân, con bị Giang Nghiên Nhu hãm hại, vạn bất đắc dĩ mới phải làm vậy."
"Trong lòng Thái tử chỉ có cô ta, dù con có gả vào Đông cung thì cũng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu."
Ông bị ta làm cho nghẹn họng, sắc mặt hơi dịu đi một chút.
"Cung yến con cũng tham gia không ít, từ nhỏ đã được bồi dưỡng để làm Thái tử phi, sao chút mưu hèn kế bẩn nhỏ nhoi cũng không nhìn thấu được."
"Thôi bỏ đi, con mang bộ dạng đó tiến vào Đông cung, sau này có ngồi lên được vị trí kia hay không cũng chưa biết chừng."
"Mà khoan đã, vừa rồi sao lại là người của Cảnh Vương đưa con về?"
"Ngài ấy chính là hoàng thúc của Thái tử, con quen biết ngài ấy từ khi nào?"
Ta theo bản năng ngẫm nghĩ.
Ta quen ngài ấy sao?
Chắc xem như kiếp trước từng gặp qua vài lần.
Nhưng ta không thể nói ra được.
Đành phải tùy tiện bịa ra một lời nói dối.
"Không quen biết, chỉ là tình cờ ngài ấy bắt gặp con trúng kế, nên tiện tay cứu con một mạng."
Phụ thân:
"......"