Dược vật vẫn còn lưu lại trong cơ thể, Tử Yên bảo phủ y sắc thuốc cho ta.
Một chén uống cạn, ta trực tiếp ngủ một mạch đến hửng sáng.
Vừa mở mắt, đã nhìn thấy Tử Yên vội vã chạy vào.
"Tiểu thư, Từ ma ma bên cạnh Hoàng hậu nương nương tới rồi."
"Nói là muốn truyền người tiến cung yết kiến."
Ta hoảng hốt một thoáng.
"Nhân tuyển cho Thái tử phi chẳng phải đã được định đoạt rồi sao?"
"Tại sao còn muốn gặp ta?"
Tử Yên cũng không hiểu nổi.
"Nô tỳ cũng không biết nữa, thưa tiểu thư."
Ta đành phải bảo em ấy mau chóng chải đầu trang điểm cho ta, sau đó tùy tiện ăn hai miếng cơm rồi vội vã tiến cung.
Đến khi ta chạy tới Khôn Ninh cung, phát hiện Tiêu Cảnh Uyên thế mà cũng đang ở đây.
Ta suýt chút nữa muốn quay người bỏ đi.
Nhưng cuối cùng vẫn bước vào chính điện, yểu điệu quỳ lạy:
"Thần nữ Thẩm Khanh Khanh thỉnh an Hoàng hậu nương nương."
Hoàng hậu thong thả nhìn ta, trên môi nở một nụ cười.
"Đứng lên đi."
"Đêm qua con vội vã rời cung, không biết thân thể đã khỏe lại chưa?"
"Thái tử đuổi theo muốn đưa con hồi phủ, vậy mà lại không tìm thấy con."
Ta ngẩng đầu nhìn Tiêu Cảnh Uyên, chỉ thấy hắn đang dùng ánh mắt thâm trầm nhìn ta.
"Tối qua sau khi rời cung, nàng đã đi đâu?"