Ta thật sự tức đến bật cười.
Thái tử phi đã định là Giang Nghiên Nhu rồi, vì cớ gì còn muốn quản ta đi đâu.
Nhưng ta cũng đành phải thành thật trả lời:
"Thần nữ tình cờ gặp được Cảnh Vương điện hạ, ngài ấy đã phái người đưa ta về."
Dù sao ngoại trừ Hoàng thượng, trong hoàng cung này quyền lực của mẹ con họ là lớn nhất, muốn giấu giếm cũng không thể nào giấu được.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Uyên hơi sầm lại, giọng điệu dường như không vui.
"Nàng quen biết Cảnh Vương từ khi nào?"
"Tuy ngài ấy chưa lấy thê tử, nhưng nàng là Thái tử phi do mẫu hậu khâm định, sau này không được đến gần ngài ấy nữa."
Ta mãnh liệt ngẩng đầu.
"Điện hạ nói lời này là có ý gì?"
"Thái tử phi chẳng phải đã định là Giang tiểu thư rồi sao?"
Hoàng hậu lúc này mới tươi cười lên tiếng.
"Bổn cung vẫn luôn nhắm trúng con, bản tính của Giang Nghiên Nhu không đảm đương nổi vị trí Thái tử phi, con mới là người thích hợp."
"Hôm qua nàng ta tuy có hiến vũ, nhưng cũng chưa định ra danh phận gì."
"Cho nên hôm nay mới gọi con tiến cung, muốn hỏi xem ý kiến của con thế nào."
Ta vạn phần khó hiểu, Tiêu Cảnh Uyên thích Giang Nghiên Nhu như vậy, cơ hội tối qua tốt đến thế, sao lại không trực tiếp định đoạt luôn.
Nghĩ thế nào, ta liền hỏi thế ấy.
"Thái tử điện hạ, vậy còn Giang tiểu thư thì sao?"
"Nàng ấy nói với ta rằng hai người tâm ý tương thông, thần nữ không muốn chen ngang vào giữa hai người."
Trên mặt Tiêu Cảnh Uyên xẹt qua một tia mất mát, tốc độ nhanh đến mức ta nhìn không kịp.
"Mẫu hậu đã hứa với ta, chỉ cần cưới nàng làm Thái tử phi, liền ban Nghiên Nhu cho ta làm trắc phi."
Ta:
"......"
Thế này là có ý gì?
Vẫn muốn ta làm Thái tử phi, bắt ta xen vào giữa bọn họ.
Thậm chí phải cưới ta, thì hắn mới có thể ở bên Giang Nghiên Nhu.
Sự miễn cưỡng nhường này, chẳng khác nào lăng trì.
Nếu ta thật sự gả vào Đông cung như vậy, thì liệu có được ngày tháng yên ổn hay không?
Ta lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu trước Hoàng hậu.
"Hoàng hậu nương nương, thần nữ không muốn."
"Thần nữ đã có người trong lòng rồi."