Không khí trong nháy mắt đông cứng lại.
Người lên tiếng trước cả Hoàng hậu lại là Tiêu Cảnh Uyên.
Nhiệt độ xung quanh hắn hạ xuống vài độ, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo.
"Thẩm Khanh Khanh, nàng nói cái gì?"
"Nàng đã có người trong lòng?
"Kẻ đó là ai?"
Hoàng hậu cũng đầy vẻ không thể tin nổi.
"Đúng đấy Khanh Khanh, tự nhiên lại có người trong lòng đột ngột như vậy, bổn cung không tin."
"Rõ ràng trước đêm qua mọi chuyện vẫn còn êm đẹp, mẫu thân con cũng chưa từng nhắc đến việc con để ý tới ai, tâm tư vẫn còn đặt trên người Thái tử cơ mà."
Sự chột dạ khiến cả người ta có chút run rẩy, nhưng đã bị ta hung hăng đè nén xuống.
"Nương nương, mẫu thân không hề biết được tâm tư của thần nữ, chúng ta nhất kiến chung tình, giống y như Thái tử và Giang tiểu thư vậy."
"Nếu họ đã yêu nhau, thần nữ cũng không muốn làm chuyện chia uyên rẽ thúy, cầu nương nương chọn người khác làm Thái tử phi!"
Tiêu Cảnh Uyên gần như nghiến răng nghiến lợi.
"Thẩm Khanh Khanh, nàng đang nói dối, rõ ràng năm ngày trước nàng còn nhờ người đưa cho cô một chiếc hà bao."
"Thế nào, chân tâm của nàng lại thay đổi chóng vánh đến vậy sao?"
Ta ngước mắt nhìn hắn, nghĩ đến cảnh tượng kiếp trước hắn ép ta uống rượu độc, hạ độc chết Sách nhi.
Hận ý nhịn không được trào dâng.
"Thái tử điện hạ, chân tâm biến hóa khôn lường, giống như ngài đối với Giang tiểu thư, chẳng phải cũng là người nhận thức sau ta sao?"
"Nếu đã thích cô ấy, ngài nên lập cô ấy làm Thái tử phi, ân ân ái ái sống qua ngày."
"Thần nữ cũng khuyên Thái tử điện hạ không nên lấy thêm nữ tử nào khác nữa, kẻo lại làm lỡ dở người ta, rước họa sát thân chuốc lấy bi kịch!"
Thái tử và Hoàng hậu trợn mắt há hốc mồm nhìn ta, đều sợ hãi đến ngây người.
Đúng vậy, lời này của ta nói ra không thể không coi là nặng lời, với thân phận của ta mà nói ra những lời này với Thái tử, thực chất chính là đại nghịch bất đạo.
Nhưng ta không thể nhịn được nữa.
Bây giờ không nói, e rằng sau này khó còn cơ hội.
Oán hận từ kiếp trước ta căn bản chưa từng buông bỏ, nếu không phải bị thế tục gia thế trói buộc, ta hận không thể đâm hắn một đao, đưa hắn xuống địa ngục!
Tiêu Cảnh Uyên ngơ ngẩn nhìn ta.
"Thẩm Khanh Khanh, dường như nàng vô cùng hận cô."
Ta rũ mắt xuống.
"Không có, Thái tử điện hạ cảm nhận sai rồi."
Dù sao, hận cũng chỉ vắt kiệt cảm xúc của ta mà thôi.
Kiếp này, chúng ta nên đường ai nấy đi, tự cầu bình an.