Trong lòng ta vui vẻ, suýt chút nữa cầm không vững chén trà trên tay:
"Là Du Nhi của thần thiếp được quay về sao?"
Bùi Dung buông sách xuống, không truy cứu sự vượt quá thân phận trong lời nói của ta, chỉ trầm giọng nói:
"Hồ nháo, Du Nhi là con của Hoàng hậu."
"Hơn nữa Du Nhi cũng không nguyện ý thân cận nàng, những lời như vậy sau này không được nói nữa."
Trong lúc nói chuyện, tuyết bên ngoài rơi lả tả, tiếng bấc đèn nổ càng làm cho trong phòng thêm tĩnh mịch.
Nhìn nể mặt cơn tuyết lớn này, Bùi Dung cũng nguyện ý hòa hoãn sắc mặt:
"Trẫm nhớ năm đó nàng vào cung, tuyết cũng lớn như thế này."
Mười năm trước ta vào cung, ai cũng khen ta tốt số có phúc khí.
Bệ hạ độc sủng Quý phi, mấy ngày trước các tú nữ đều bị rớt tuyển.
Cho đến ngày cuối cùng, Bệ hạ và Quý phi cãi nhau giận dỗi, trong lòng phiền muộn tùy tay chỉ vào ta, người có gia thế bình thường, dung mạo cũng không xuất chúng, mà ta chỉ một lần thừa sủng đã mang thai, sinh hạ Du Nhi.
Phúc khí của ta, cũng chỉ dừng lại ở đó.
Người trong cung đều nói, Du Nhi không giống Ôn Quý nhân mộc mạc ít lời, nó rất thông minh.
Thông minh đến mức được Phu tử khen ngợi, Bùi Dung thánh tâm đại duyệt.
Thông minh đến mức không nguyện ý thân cận ta, thậm chí không nguyện ý nhận ta.
Ba năm trước Du Nhi được đưa đến Khôn Ninh cung nuôi dưỡng, ta quỳ trên đất ôm Du Nhi rơi nước mắt, sợ rằng sau này nhìn một lần là thiếu đi một lần.
Nhưng Du Nhi sáu tuổi lại đẩy ta ra với ánh mắt đầy khó hiểu:
"Mẫu phi của Đại ca là Chu Quý phi, người chỉ là một Quý nhân, không xứng làm mẫu thân của ta."
Du Nhi nói những lời này, lòng ta cũng lạnh lẽo buồn bã.
Nhưng trong thiên hạ có người mẹ nào lại ghi hận con mình?
Ta liền nghĩ cách thăng vị phân.
Nhưng thăng vị phân rất khó, phi tử trong hậu cung như hoa trong ngự uyển tranh kỳ khoe sắc, còn có Hoàng hậu cầm kéo, chăm chú nhìn những cành cây không an phận.
Ta đã không giống Chu Quý phi giỏi ca múa, cũng không có gia thế xuất chúng như Hoàng hậu nương nương.
Nếu phải nói ra một điểm tốt, thì chính là ta giống a nương ta, nấu được món canh rất ngon.
Nhưng trong cung có thiện phòng, Bùi Dung nếu thức đêm phê duyệt tấu chương, canh và đồ ăn vặt từ các tiểu trù phòng của các cung nương nương gửi đến nhiều đến mức tấu chương cũng không có chỗ để.
Những lúc thực sự nhớ Du Nhi, ta liền tiết kiệm tiền tiêu hàng tháng, cùng với bánh hoa táo tự mình làm, nịnh nọt dúi cho Cừu công công, người chăm sóc Du Nhi.
Cừu công công là người khéo léo biết giữ thể diện, mặt mày hớn hở cười nhận lấy bạc, khách sáo đẩy bánh hoa táo trả lại.
Du Nhi cũng luôn trốn tránh ta.
Ta tốn không ít bạc, nhưng lại chẳng gặp được mấy lần.
Sau này Du Nhi bỗng nhiên bị bệnh, cần máu thịt của mẹ ruột để làm thuốc dẫn.
Ta chưa từng nghĩ đến việc bắt Du Nhi nhận ta, chỉ muốn thân thể thằng bé khỏe lại là đủ rồi.
Nhưng Du Nhi nghe nói là máu của ta làm thuốc, liền hất đổ chén thuốc xuống đất, chết cũng không chịu uống:
"Buồn nôn quá."
"Du Nhi chỉ có mẫu hậu là nương thân, ngươi là cái thá gì?"
Ta quỳ ở cửa cung thỉnh tội, Hoàng hậu ôm Du Nhi đã khóc mệt ngủ thiếp đi vào lòng, đầu cũng chưa từng ngẩng lên:
"Những năm này y phục đồ ăn ngươi gửi cho Tứ hoàng tử không ít, Bổn cung thấy ngươi đáng thương nên không muốn so đo với ngươi."
"Ôn Đường, luận vị phận ngươi chỉ là một Quý nhân, nếu thật sự muốn tốt cho Tứ hoàng tử, thì đừng gặp lại nó nữa."
Trong lúc nói chuyện Du Nhi tỉnh lại, làm nũng đòi Hoàng hậu cắt bổng lộc nửa năm của ta để ta nhớ lâu.
Ta không dám trả treo nữa, chỉ cúi đầu vâng một tiếng.
Đúng vậy, có thăng vị phân nữa, đâu có vị phân nào cao hơn Hoàng hậu?
Ta dần dần tắt hẳn ý định đón Du Nhi về.
Hoàn hồn lại, Bùi Dung cười ôn hòa, nhưng lại không cho phép ta từ chối:
"Ôn Đường, Trẫm hỏi nàng, có muốn nuôi dưỡng Đại hoàng tử Diễm Nhi không."