"Không muốn, chắc chắn là không muốn."
"Quý nhân người hãy nghĩ kỹ xem, trong cung này có thứ gì tốt mà ai chẳng tranh giành bấm ngọn, làm sao lại có một hoàng tử tốt lành ngồi không chờ người nuôi?"
Nhũ mẫu của Du Nhi là Trần ma ma là người cùng quê với ta, không có tính cách đạp thấp bái cao như người trong cung, nói năng làm việc toàn dựa vào một tấm lòng từ bi.
Ta mới vào cung đã mang thai Du Nhi, là Trần ma ma chăm sóc ta, đề phòng mọi chỗ trong ăn uống của ta, mới bình an sinh hạ Du Nhi.
Bà không ngừng lắc đầu thở dài, lải nhải về việc một đứa trẻ đã nhận mẹ khó nuôi thân như thế nào, mẹ kế trong thôn bọn họ khó làm ra sao.
"Quý phi nương nương bị chán ghét, Bệ hạ nhìn thấy Đại hoàng tử, trong lòng sẽ không thoải mái."
"Huống hồ Quý phi nương nương và Hoàng hậu không hợp nhau, Hoàng hậu sao có thể đối đãi tử tế với con của Quý phi?"
"Quý nhân thật sự nuôi Đại hoàng tử, đã không được thánh tâm, còn phải chọc cho Hoàng hậu nương nương kiêng kỵ, hà tất gì chứ?"
"Người chi bằng cứ chăm chút bản thân cho tốt, sau này sinh thêm một đứa con của chính mình để nương tựa."
Ta nhớ tới hôm qua tuyết lớn mới tạnh, Đại hoàng tử không nói không rằng đứng dưới bóng cây, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn các huynh đệ tỷ muội vui đùa.
Thằng bé tái nhợt khuôn mặt, trên người y phục mỏng manh, nghĩ là sau khi Quý phi bị phế, đám nô tài cung nữ chăm sóc nó cũng không tận tâm.
Du Nhi nhìn thấy nó, cười hì hì vo một nắm tuyết, bất ngờ ném vào mặt Diễm Nhi:
"A! Hóa ra là Đại ca ca, ta còn tưởng là tên tiểu thái giám không có mắt nào chứ."
Trong nắm tuyết đó cố ý gói một hòn đá sắc nhọn, ném Diễm Nhi đầu rơi máu chảy.
Dáng vẻ chật vật không dám đánh trả của Diễm Nhi khiến các huynh đệ cười ồ lên.
Ta theo bản năng muốn quát mắng sự vô lễ của Du Nhi, lại bị Cừu công công bên cạnh Du Nhi nhàn nhạt liếc một cái:
"Tứ hoàng tử có Hoàng hậu nương nương dạy dỗ, Quý nhân đừng có nhiều chuyện."
"Là nô tài lắm miệng nhắc nhở Ôn Quý nhân một câu, tình thế mạnh hơn người, Quý nhân chẳng lẽ muốn ngỗ nghịch thánh ý?"
Du Nhi nhìn ta với vẻ khá đắc ý.
Quý phi bị giáng làm thường dân đuổi khỏi cung đã hơn nửa năm, Bùi Dung đến nay vẫn chưa tìm cho Đại hoàng tử Diễm Nhi một người mẹ thích hợp.
Hoàng hậu kiêng kỵ, Bệ hạ thờ ơ, mặc kệ Bùi Diễm bị người ta bắt nạt.
Ở chốn hậu cung này, chỉ dựa vào lương tâm thì không sống nổi, quan trọng hơn là phải biết giữ mình.
Huống hồ ta phải sống tốt, mới có thể nhìn Du Nhi trưởng thành.
Ta gần như theo bản năng, nhét miếng bánh hoa táo chuẩn bị cho Du Nhi vào trong tay Diễm Nhi, vội vàng nhớ lại lúc thất sủng trước kia, những lời người khác châm chọc ta:
"Loại người hạ đẳng như ngươi, chỉ xứng ăn loại thức ăn cho heo này!"
Nhưng ta quá chột dạ, lại thành ra mắng tay nghề của chính mình một trận:
"Ngươi, ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này!"
Diễm Nhi nắm lấy miếng bánh hoa táo ấm áp, an tĩnh trầm mặc nhìn ta rất lâu rất lâu, lâu đến mức dường như nhìn thấu sự ác độc hư trương thanh thế của ta.
Ta thậm chí không dám nhìn vào mắt đứa trẻ này, xách hộp thức ăn bỏ chạy trối chết.
"Nhưng đứa bé Diễm Nhi đó dù sao cũng quá đáng thương..."
Mắt thấy đã sang cửu thiên, tuyết bên ngoài tan càng lạnh hơn, đứa bé đó vẫn mặc đồ mỏng manh.
Trong lòng ta thực sự không nỡ, nhớ tới bộ y phục mùa đông ta đã làm xong nhưng Du Nhi lại chê hàn chua không chịu cần:
"Ma ma, người nói xem những y phục đó ta lén lén đưa cho Diễm Nhi, không để người khác phát hiện, thì có phải là sẽ không có việc gì không?"
Trần ma ma nhìn ta một cái, vị cô cô sống lâu trong cung, đã chứng kiến vô số sóng gió tranh đấu chốn cung đình bỗng nhiên thở dài một hơi:
"Quý nhân có tấm lòng từ bi, nhưng nô tỳ cũng không biết ở trong cung có tấm lòng từ bi như vậy là phúc hay là họa."
Không đợi ta nghĩ nhiều, bên ngoài lại truyền thánh chỉ:
Bùi Dung khen ngợi sự hiền đức của ta, ghi danh Đại hoàng tử Bùi Diễm dưới danh nghĩa của ta.
Tiểu hoàng môn truyền chỉ đó dẫn theo Bùi Diễm đội tuyết chạy tới, vết thương trên đầu Bùi Diễm còn chưa lành, nó quỳ bên ngoài cung Thải Tang nghiêm túc dập đầu với ta.
Trong màn gió tuyết đầy trời, đứa trẻ mới chỉ chín tuổi quỳ thẳng tắp, trong nửa năm đã nhìn quen thế thái nhân tình lạnh lẽo chốn cung đình, đạp thấp bái cao, nó ngẩng đầu lên cười vừa nịnh nọt lại vừa tê dại:
"Mẫu phi, Diễm Nhi biết cách giúp Mẫu phi tranh sủng, giành lại Tứ đệ."
"Mẫu phi, người sẽ biết Diễm Nhi là có dụng."
Thánh chỉ đã hạ, Trần ma ma lắc đầu, khẽ niệm một câu Bồ Tát phù hộ.
Ta vội vàng đỡ Diễm Nhi dậy, lại sai cung nhân thêm nhiều than lửa, lấy y phục tới.
Cả cung Thải Tang ấm áp, ta ướm thử bộ y phục mùa đông làm cho Du Nhi một chút, mặc lên người Diễm Nhi thực ra không vừa lắm, tay áo hơi ngắn một chút.
Bùi Diễm vội vàng kéo kéo tay áo, không ngừng nói:
"Rất vừa vặn, Diễm Nhi rất thích, cảm ơn Mẫu phi."
Lúc bôi thuốc cho Bùi Diễm, trong lòng ta áy náy:
"Trách ta không dạy dỗ tốt đứa bé kia."
Nghe ta nhắc tới Du Nhi, Bùi Diễm lặng lẽ nắm chặt nắm tay, lại ngẩng mặt lên cười nịnh nọt:
"Đệ đệ chỉ là muốn chơi với ta, cũng không phải cố ý đâu, huống hồ ta bị thương không nặng, không sao cả."
Tuy rằng Bùi Diễm mở miệng một tiếng Mẫu phi, nhưng lại khiến ta cảm thấy xa lạ một cách khó hiểu:
"Nếu ngươi không quen, ở cung Thải Tang cứ gọi ta là Ôn nương nương, nhưng ở bên ngoài phải gọi ta là Mẫu phi."
Bùi Diễm nắm chặt lấy vạt áo của ta, sợ ta không cần nó mà liều mạng lắc đầu:
"Không, sau này người chính là Mẫu phi của Diễm Nhi."
Ta canh chừng cho Diễm Nhi ngủ say, nó cau chặt mày, vẫn cứ nắm lấy tay áo của ta không chịu buông.
Ta đặt bộ y phục mùa đông đang sửa dở trong tay xuống, vén tóc ướt trên trán nó, không biết tại sao, trong lòng có chút khó chịu thay cho đứa trẻ hiểu chuyện sớm này.
Năm đó Quý phi đang được thịnh sủng, mỗi lần Bùi Diễm bị bệnh, Bệ hạ và Quý phi đều ngày đêm không nghỉ canh giữ bên cạnh nó.
Nhưng hiện giờ ngay cả một chiếc áo mùa đông ấm áp cũng không có.
Vừa nãy nó cười nịnh nọt với ta, vô cớ lại giống như đang khóc.
Trần ma ma trước khi đi khẽ thở dài:
"Quý nhân từ tâm, nhưng ngàn vạn lần đừng phạm hồ đồ, vẫn là phải có đứa con của chính mình."
Sắc trời đã tối, gió lạnh bên ngoài rên rỉ.
Ta cắt sửa xong tay áo ngẩng đầu lên, mới phát hiện Bùi Diễm đã tỉnh ngủ.
Cung nhân bưng lên cháo đã hâm nóng sẵn trên lò từ sớm, cùng với món ăn nhẹ và bánh ta tự làm.
Nhìn Bùi Diễm ăn ngấu nghiến, ăn sạch sành sanh, trong lòng ta khó tránh khỏi có vài phần đắc ý:
"Cung Thải Tang chi tiêu không bằng các cung khác, nhưng đồ ăn chắc chắn là ngon nhất."
"Vết thương không thể ăn đồ tanh, đợi Diễm Nhi khỏi thương, sẽ cho con nếm thử tay nghề của Mẫu phi."
Bùi Diễm buông bát cơm xuống, nghiêm túc nhìn ta:
"Mẫu phi, Diễm Nhi từng thấy Quý phi nương nương được sủng ái, cho nên Diễm Nhi có thể giúp người làm một sủng phi."
Lời này nói ra ta chỉ cười cho qua chuyện, cũng không coi là thật. Nữ nhân hậu cung vót nhọn đầu để tranh sủng, từ thi từ ca phú đến cưỡi ngựa múa kiếm, phi tử kiểu gì Bùi Dung cũng không thiếu.
Ta vào cung mười năm nghĩ không ra cách tranh sủng, một đứa trẻ chín tuổi chẳng lẽ lại có thể nghĩ ra sao?
Bùi Diễm lại chắc chắn lắc đầu:
"Ta biết có một thứ, bọn họ đều không có, chỉ có Mẫu phi có."
Ta cũng không biết ta có điểm gì đặc biệt, nếu không cũng sẽ không ở trong cung này mười năm mà không được thánh sủng.
Mãi cho đến tối ngày ba mươi, Bùi Dung truyền chỉ muốn tới cung Thải Tang của ta.
Ta vội vàng lục tìm mấy bộ váy cũ và trang sức đã cất đi, luống cuống tay chân trang điểm.
Tuy rằng vải vóc hoa văn đều là kiểu cũ, trâm ngọc cũng đã ám màu, nhưng đã là bộ tốt nhất ta cất giữ rồi.
Diễm Nhi lại lắc đầu, nói như vậy không tốt, nó có chủ ý khác.
Đánh phấn nhẹ, y phục ngủ màu trơn.
Tóc búi lỏng lẻo, không trang trí vật gì.
Diễm Nhi ngoan ngoãn nằm sấp trên đầu gối ta, ngẩng đầu chỉ vào sách hỏi chữ ta.
Trên bếp lò nhỏ đang hâm một ấm chè đậu đỏ, ánh nến trong phòng ấm áp.
Bên lò hương thơm ngọt ấm của vỏ quýt cùng đậu đỏ, ấm cúng giống như gia đình đoàn viên bình thường.
"Mẫu phi, người xem bên ngoài tuyết rơi lớn quá kìa."
Ta nhìn theo hướng Bùi Diễm chỉ, vô ý cười quay đầu lại, mới nhìn thấy Bệ hạ một vai đầy gió tuyết, đứng bên ngoài cửa sổ không biết đã nhìn ta bao lâu.
Có lẽ là sợ kinh động sự an yên này, cho nên dù gió tuyết gào thét, Bùi Dung cũng không cho thái giám hầu hạ bên cạnh mạo muội thông truyền.
Chính diện đối diện với đôi mắt đang cười khi quay đầu lại của ta, khoảnh khắc đó vị Đế vương đã nhìn quen nhan sắc và thủ đoạn, vậy mà cũng ngẩn ngơ rất lâu rất lâu.