
Nguyệt Mộng Thư
Vào cung mười năm, ta vẫn luôn là một Quý nhân không được sủng ái. Không có bản lĩnh tranh sủng, cũng không có bản lĩnh nuôi dưỡng con ruột bên cạnh, đành phải nương theo số đông chọn phe, chỉ cầu bảo toàn một cái mạng. Quý phi bị phế truất rời cung, ai cũng muốn đạp thêm một chân, ta cũng bị ép phải đi bắt nạt Đại hoàng tử của bà ta. Nhưng mà ở trong cung này, từ trước đến nay đều là người khác bắt nạt ta, ta đâu biết cách bắt nạt người khác. Ta gãi gãi đầu, đành phải đưa món bánh hoa táo do chính tay mình làm cho Đại hoàng tử: "Ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này thôi!" Đại hoàng tử chín tuổi nắm chặt miếng bánh hoa táo đó, an tĩnh đứng trong bóng cây, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào ta rất lâu, dường như đã nhìn thấu tính cách bao cỏ chỉ biết hư trương thanh thế của ta. Chuyện bắt nạt Đại hoàng tử vậy mà lại có lý, bởi vì ngay tối hôm đó Bệ hạ đã lật thẻ bài của ta. Nửa năm không được thừa sủng, ta vừa kinh vừa hỉ, luống cuống đi thu dọn đài trang điểm đã bám bụi. Buổi tối Bùi Dung đến, không hề nhìn cây trâm hoa ta đã lau chùi kỹ càng, cũng không để ý chiếc váy lụa ta đã chạy hết cả chỉ, càng không chú ý chiếc khăn tay sắp bị ta vặn nát trong tay. Ngài mệt mỏi khép lại trang sách, day day mi tâm. Vị Đế vương hỉ nộ không hiện ra mặt, hiếm khi nở nụ cười ôn hòa với ta: "Nàng vào cung những năm này, vẫn luôn không tranh không đoạt, ôn hòa an phận, rất tốt." "Trẫm hỏi nàng, có muốn nuôi một đứa con không."
Đăng nhập để bình luận

Tạ Đình Phong
3 chương