Mẫu phi rất chán ghét ta.
Bà luôn nói sau khi sinh ta, dung mạo và sự sủng ái của bà đều không còn như trước.
Cho nên lúc Phụ hoàng không đến thăm bà, bà trút tất cả oán hận lên người ta.
Có một lần Mẫu phi tức giận cuống lên, phạt ta mặc áo đơn đứng trong viện.
Ta lạnh đến phát bệnh, Phụ hoàng sốt ruột ngày nào cũng tới cung Mẫu phi thăm hỏi.
Sau khi Phụ hoàng đi, Mẫu phi chăm chú nhìn ta rất lâu, lâu đến mức ta bắt đầu sợ hãi, bỗng nhiên bà như bắt được chí bảo ôm ta vào lòng.
Mùi phấn son trong lòng Mẫu phi nhắc nhở ta:
Diễm Nhi bị bệnh, mới là có dụng.
Từ đó về sau, ta liền thường xuyên bị bệnh.
Mẫu phi trước giường bệnh trang điểm tinh tế, đóng vai một người mẹ lo lắng từ ái, nhưng không mất đi vẻ diễm lệ, khiến Phụ hoàng thương xót.
Mỗi lần bệnh khỏi, ân sủng và ban thưởng của Phụ hoàng đều cùng nhau đưa tới.
Châu báu rực rỡ muôn màu, lụa là chói mắt.
Mẫu phi soi gương thử từng món một, thưởng thức dung mạo của mình.
Nhưng trẻ con trong cung nhiều lên, Phụ hoàng đối với một hoàng tử luôn bị bệnh dần dần mất đi kiên nhẫn.
Mẫu phi không biết tìm đâu ra một loại bí dược, có thể khiến bà ân sủng không dứt, cũng có thể khiến Phụ hoàng tuyệt tự.
Nhưng bí dược đó không khiến bà có được ân sủng, ngược lại đòi mạng của bà.
Lần này ta bệnh đến mức gần như sắp chết, cũng không có tác dụng.
Phụ hoàng chán ghét Mẫu phi, ngay cả ta cũng không muốn gặp.
Vào một mùa hè rất lạnh.
Phụ hoàng chỉ nói giáng Mẫu phi làm thường dân, Hoàng hậu lại hạ thạch tín trong đồ ăn của thường dân.
Nhưng không biết tại sao, ta chăm chú nhìn Mẫu phi đang thổ huyết, vậy mà một giọt nước mắt cũng không rơi.
Ta dựa vào thân thể dần lạnh băng của Mẫu phi, cẩn thận nằm xuống, thỏa mãn mỉm cười.
Mẫu phi lần đầu tiên không đẩy ta ra, bà ôn ôn nhu nhu, trường trường cửu cửu ôm ta vào lòng.
Giống như ta vẫn luôn mong mỏi.
Sau này ngày tháng của ta liền không dễ sống nữa.
Đồ ăn là cơm thiu canh thừa, y phục mặc là đồ rách rưới.
Ta phải tìm cho mình một vị phi tử được sủng ái.
Tần phi địa vị cao đều rất thông minh, không ai nguyện ý dính dáng đến con của phế phi.
Nhưng ta cũng chưa từng nghĩ tới việc đi theo Ôn Quý nhân, bởi vì bà ấy quá ngu ngốc.
Rõ ràng biết lấy bạc hối lộ Cừu công công là bánh bao thịt đánh chó.
Rõ ràng Bùi Du căn bản không chịu nhận bà ấy.
Bà ấy vẫn xách theo bánh ngọt, cứ đứng trong trời tuyết, đợi để nhìn Bùi Du một cái.
Cả cái cung này đều biết, Hoàng hậu không con, cho nên nhớ thương con của Ôn Quý nhân.
Phụ hoàng cũng ngầm đồng ý tâm tư của Hoàng hậu, cho nên Tứ đệ do Ôn Quý nhân sinh ra, ngay từ đầu đã chưa từng ghi dưới danh nghĩa của bà ấy.
Nếu không bà ấy cũng sẽ không sinh ra hoàng tử, mà vẫn là một Quý nhân không bắt mắt.
Trước kia không bế sang cung Hoàng hậu nuôi, là Hoàng hậu còn nghĩ có thể có con của chính mình.
"Ngươi, ngươi chỉ xứng ăn loại điểm tâm hạ đẳng này!"
Ta liếc mắt một cái là nhìn thấu bà ấy chưa từng bắt nạt ai, không biết bắt nạt thực sự phải là ném bánh ngọt thiu xuống đất, rồi mắng ta một câu hạ tiện.
Bánh hoa táo trong tay là ấm áp.
Ta cúi đầu cắn một miếng.
Rất ngọt, không phải điểm tâm hạ đẳng.
Cừu công công và Hoàng hậu nói Ôn Quý nhân hôm nay lại đi thăm Tứ hoàng tử.
Khiến Hoàng hậu không vui, liền nói với Phụ hoàng, nói Ôn Quý nhân muốn có một đứa con, vừa khéo Đại hoàng tử còn thiếu một vị mẫu phi.
Ta cứ như vậy mơ mơ hồ hồ trở thành con của Ôn Quý nhân.
Nhưng không sao, ta có thể giẫm lên bà ấy rồi tìm cho mình một mẫu phi tốt hơn.
Đại khái là luôn nhìn sắc mặt của Mẫu phi, ta rất biết quan sát sắc mặt.
Ta biết Ôn Quý nhân muốn được sủng ái, muốn đòi lại Bùi Du.
Ta biết Phụ hoàng không thích chuyên quyền trong cung, muốn có một Hoàng hậu ôn nhu cung thuận, mẫu nghi thiên hạ.
Khó khăn lắm Phụ hoàng mới kinh ngạc trước cái ngoảnh đầu trong đêm tuyết của bà ấy, ban thưởng lụa là châu báu.
Ta nghĩ bà ấy hãy trang điểm cho tốt, củng cố sự sủng ái trước đã.
Bà ấy lại bảo người cất trang sức đi, lại ngồi xổm xuống, từng cái ướm lụa lên người ta:
"Đợi ta mấy ngày nay làm gấp một chút, trước lễ là Diễm Nhi có áo mới mặc rồi."
Ta ngơ ngác ôm mấy cây lụa đó, bị sự ngu ngốc của bà ấy làm cho không biết làm sao, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp:
"... Những, những thứ này đều là làm y phục cho ta sao?"
"Đương nhiên là thế rồi."
Ta thở phào nhẹ nhõm, xem ra bà ấy còn chưa ngu đến mức hết thuốc chữa.
"Đương nhiên không chỉ làm quần áo, còn có đệm đầu gối, túi sách đều phải làm, ta nghĩ kỹ lại xem còn có gì bỏ sót không đã."
Ta còn muốn giãy giụa thêm một chút:
"Diễm Nhi rất thông minh, sẽ không để Mẫu phi thất sủng, cũng sẽ không không cần Mẫu phi đâu."
Cho nên bà mau trang điểm đi, củng cố sủng ái.
Bà ấy căn bản nghe không hiểu ám chỉ của ta, chỉ xoa đầu ta, nói với ta bà tin tưởng tấm lòng của ta, sẽ không không cần ta.
Nhưng ta không muốn có bà ấy.
Bởi vì bà ấy không có bản lĩnh, Hoàng hậu dễ dàng cướp đi sự sủng ái vừa tới tay bà ấy.
Mà bà ấy không phát hỏa với ta, vậy mà còn nhét cho ta hai quả quýt ấm tay, nhớ thương bữa ăn khuya.
Ta tức giận trùm chăn lên đầu, lại nghĩ ra một kế.
Ta cố ý bị bệnh, để bà ấy đi mời Phụ hoàng.
Phụ hoàng hẳn sẽ chấn nộ, cảm thấy bà ấy cũng có dụng tâm khác như mẫu phi ta, sẽ chỉ ta cho phi tử khác.
Nhưng ta lại tính sai rồi.
Bà ấy không dùng bệnh của ta để tranh sủng.
Ngược lại thức đêm, lo lắng canh giữ bên giường ta, bàn tay mềm mại hơi lạnh lần lượt thăm trán ta.
Bà ấy tự trách đỏ cả vành mắt, oán trách sự sơ tâm của mình.
Ta ngẩn ngơ nhìn bà ấy.
Lần đầu tiên có người rơi nước mắt vì ta, thật hiếm lạ.
Ta muốn nói, bà đừng khóc nữa, là ta cố ý hãm hại bà, muốn đổi cho mình một người mẹ khác.
Nhưng đưa tới bên môi, là canh thuốc được thổi ấm.
Lại muốn nói thêm một câu, chính là múi quýt được nướng ngọt ấm.
Khiến ta dù thế nào, cũng không nói nên lời nữa.
Lúc mẫu phi chết, ta một giọt nước mắt cũng không rơi.
Ta tưởng rằng ta đã không biết khóc nữa.
Nhưng sao khi nhìn vào mắt bà ấy, bỗng nhiên lại lệ rơi như mưa.
Nhất định là thuốc quá đắng.
Nhất định là bị bệnh quá khó chịu.
Nếu không thì sao? Chẳng lẽ lại trách lát quýt kia quá ngọt ư?
Lúc bà ấy thức đêm làm y phục mới cho ta, ta còn muốn lén nhìn bà ấy thêm vài lần.
Nhưng trên chăn không phải là mùi phấn son nồng nặc, là mùi hương bồ kết nhàn nhạt.
Khiến ta bất tri bất giác, ngủ thật ngon.
A nương hình như hiểu lầm rồi, ta không đi chơi cùng những huynh đệ thủ túc đó, là ta chê bọn họ ngu.
Đặc biệt là Bùi Du, càng ngu đến mức khiến người ta buồn cười.
Nhưng a nương cầm tranh đường, ánh mắt đầy mong đợi nhìn ta.
Ta khẽ thở dài trong lòng, thôi được rồi, chỉ cần bà ấy vui.
Nhưng sự dịu dàng của a nương, lại khiến Phụ hoàng nhìn bà với con mắt khác.
Ở trong cung Hoàng hậu, ngài là người chồng bị nhạc gia công cao đè đầu.
Ở trong cung mẫu phi, ngài là quân chủ trầm mê tửu sắc, tùy hứng.
Ở chỗ a nương, ngài có thể làm một người cha của gia đình bình thường.
Ta có thể nhận ra lúc Phụ hoàng nhìn thấy bên cạnh a nương có một đám trẻ con vây quanh, sự động lòng trong mắt ngài.
Phụ thân người xem, hiện giờ vị trong cung kia, cũng không xứng làm mẫu nghi thiên hạ.
Tranh đấu trong cung một khắc cũng không ngừng.
Thạch tín đắng chát, muốn để người ta ăn vào, hoặc là tự nguyện uống, hoặc là trộn vào trong mật đường.
Đồ ăn Bùi Du đưa tới có độc, ta đương nhiên biết.
Nhưng a nương từng dạy ta:
Đồ của Diễm Nhi, Diễm Nhi không muốn cho thì không cho.
A nương là của Diễm Nhi, Diễm Nhi không muốn cho.
Trừ khử một Bùi Du còn chưa đủ, Phụ hoàng muốn nạp thêm nhiều phi tử.
Nếu có một ngày a nương thất sủng, ta nên chăng lại bị chỉ đi cung khác.
Không sao, thạch tín còn có thể trộn ở trong canh ngọt.
Sau khi đăng cơ, ta đón ông bà ngoại vào kinh thành, tiện cho bọn họ vào cung thăm a nương.
Dù sao sự ấm áp a nương từng cho Diễm Nhi, Diễm Nhi cũng muốn cho bà.
Dù sao cùng là một món canh, trong cung và trong nhà nấu, trước sau vẫn là không giống nhau.
—Toàn văn hoàn—