Tại cung yến, ánh mắt của mọi người cứ xoay chuyển trên người ta và Huệ quý phi, rồi lại cúi đầu xuống ghé tai xì xào bàn tán.
Bọn họ đều đang nghị luận về một chuyện: Ta và Huệ quý phi có dung mạo cực kỳ giống nhau, hơn nữa ngay cả cái tên cũng trùng lặp.
Ta tên Vân Huệ, phong hiệu của quý phi là Huệ.
Huệ quý phi uống cạn một ngụm rượu, hốc mắt ửng đỏ, đôi ngươi đẫm lệ, ánh mắt u oán mà nhìn Dung Thần.
Sắc mặt Dung Thần xấu hổ, chút niềm vui sướng khi tương phùng cùng ta dần dần bị sự ngượng ngùng xua tan.
Một đứa trẻ bỗng nhiên nhào đến bên cạnh Dung Thần, dùng tay vỗ vỗ vào đầu gối của hắn.
"Phụ hoàng xấu, phụ hoàng xấu, phụ hoàng rõ ràng từng nói nương thân là độc nhất vô nhị, tại sao bà ta và nương thân lại giống nhau đến thế?"
Đứa bé đưa ngón tay chỉ vào ta: "Đuổi bà ta ra ngoài đi, bà ta đến là để cướp phụ hoàng của ta, đuổi bà ta ra ngoài."
Nó lao tới đánh ta.
Một đứa bé nhỏ nhắn như vậy, muốn qua đây vốn chẳng dễ dàng gì, thế nhưng không một ai ngăn cản nó, cứ mặc cho nó đi tới, bàn tay nhỏ bé vỗ loạn xạ lên người ta.
Trẻ con ra tay không biết nặng nhẹ, đánh lên người là cực kỳ đau đớn.
Nhưng ta nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt kia, hốc mắt lại đỏ hoe.
Nếu như Cá Nhỏ của ta còn sống, hẳn là cũng hoạt bát hiếu động như vậy.
Ta vươn tay, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó.
Huệ quý phi giận dữ quát: "Không được làm bị thương con ta, mau bắt ả lại."
Cung nữ thái giám đè ta xuống ghế không thể động đậy, lại có ma ma bế đứa bé kia lên, dỗ dành như thể vẫn còn sợ hãi, làm như ta là mãnh thú ăn thịt người vậy.
Dung Thần cũng đứng bật dậy, vẻ mặt đầy lo âu.
Ta xuyên qua đám đông nhìn hắn, hắn dường như mới lấy lại tinh thần, phẫn nộ quát tháo xung quanh.
"Đều đang nói bậy bạ gì đó? Nàng ấy là a tỷ của trẫm, sao dung cho các ngươi làm càn!!!"
Huệ quý phi sửng sốt, ôm đứa trẻ đang khóc rống dỗi hờn tức giận bỏ đi.
Mọi người tản đi.
Trong hoa sảnh rộng lớn chỉ còn lại ta và Dung Thần.
Hắn nhìn vào mắt ta, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt có mấy phần né tránh.
"A tỷ, xin lỗi, để tỷ phải chịu ủy khuất rồi."
Ta lắc lắc đầu, cất giọng nhẹ nhàng: "Không sao đâu, tiểu điện hạ."
Thân hình hắn chấn động, hốc mắt hơi phiếm hồng.
Năm đó, hắn và Ninh phi cùng bị tống vào lãnh cung, không một cung nữ nào nguyện ý đi theo.
Nhìn Ninh phi bị đánh đến máu me đầm đìa và bát hoàng tử đang khóc trong sợ hãi tột cùng.
Khi đó, ta chỉ là một cung nữ tam đẳng làm công việc vẩy nước quét nhà ở ngoại viện, dưới ánh mắt như lang như hổ của bọn thái giám đang xua đuổi, ta đã đứng ra, cõng Ninh phi, dắt tay hắn, từng bước từng bước đi về phía lãnh cung.
Lúc đó, ta đối với vị bát hoàng tử đang hoảng sợ bất an chỉ nói đúng một câu.
"Không sao đâu, tiểu điện hạ, nô tỳ sẽ luôn ở bên cạnh người."
Dung Thần an bài ta ở tại cung Thuận Phương.
Hắn sợ ta câu nệ, cố ý phái một số cung nhân mà ta quen thuộc qua đây.
Một cung nữ có quan hệ tốt nhất với ta, tên là Hỉ Niên.
Nhìn thấy ta, nàng ấy vui mừng khôn xiết.
Nàng ấy ân cần bưng trà nóng tới cho ta uống, rồi lại quay người dọn dẹp giường chiếu, lải nhải nói chuyện cùng ta.
Nàng ấy nói ta đã không bắt kịp thời điểm tốt.
"Tỷ mới đi không bao lâu thì bệ hạ đã đăng cơ làm hoàng đế, những người năm xưa từng giúp đỡ bệ hạ đều nhận được phong thưởng, ngay cả những cung nữ thái giám thân quen với bệ hạ như bọn muội cũng được một bước lên mây, nếu tỷ vẫn còn ở trong cung, dựa vào những gì tỷ từng làm cho bệ hạ, e rằng..."
Nàng ấy nhìn ngó xung quanh, nói với vẻ rất cẩn trọng: "Làm nương nương cũng được luôn ấy chứ."
Nàng ấy lại hỏi ta ở ngoài cung sống thế nào?
Ta bưng chén trà mà ngẩn người, chén trà ấm nóng ủ ấm những ngón tay lạnh lẽo của ta, khiến trong lòng ta cũng trào dâng một tia ấm áp.
Ta nhớ đến Tống Húc và Cá Nhỏ của ta, hốc mắt hơi ươn ướt.
Ta khẽ nói: "Ta gả cho người ta rồi."
Chổi trong tay Hỉ Niên rơi xuống giường nệm.
"Hả?"
Nàng ấy kinh ngạc, ta gật đầu.
Ta gả cho một người rất tốt, sinh được một cô con gái rất đỗi ngoan ngoãn.
Bọn ta vốn cứ ngỡ sẽ trải qua trọn một đời bình yên và hạnh phúc, nhưng một trận hỏa hoạn lớn đã hủy hoại tất cả.
Ta thậm chí còn không kịp giữ lại lấy một chút di vật nào về bọn họ.
"Vậy người đâu rồi?"
"Chết rồi..."
Cây chổi trong tay Hỉ Niên lại rơi xuống một lần nữa.
Thật không khéo, lần này rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh rất nặng nề, che lấp đi tiếng bước chân đi vào của Dung Thần.
Đợi khi ta ngẩng đầu lên, hắn đã đứng ngay trước mặt ta.
Trên khuôn mặt hắn mang theo vài phần phẫn nộ kìm nén, đi theo sau là Huệ quý phi thân mặc cẩm y hoa phục, uy nghiêm bức người.
Ta nhìn thấy bọn họ, liền muốn hành lễ.
Dung Thần lạnh lùng nói: "Không cần, trẫm từng nói, tỷ gặp trẫm không cần phải hành lễ."
Hẳn là hắn có việc mới đến, nhưng lúc này dường như lại chẳng muốn nói điều gì, chỉ quét mắt nhìn quanh phòng một lượt, rồi liền xoay người rời đi.
Khóe môi Huệ quý phi cong lên một nụ cười bạc bẽo lạnh lẽo, nàng ta dùng thanh âm rất nhỏ, rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có hai người mới có thể nghe thấy mà nói:
"Cung Thuận Phương trước đây là chỗ ở cho các tú nữ chưa xuất các, nay lại cho một lão phụ vào ở."
"Vạn hạnh là Minh nhi của bổn cung không sao, nếu không, cho dù có bệ hạ bảo vệ ngươi, bổn cung cũng có thể xẻ ngươi ra thành vạn mảnh."
"Ngày mai bệ hạ sẽ ban thưởng cho ngươi, ngươi phải nhớ kỹ, ngươi chỉ là một cung nữ đê tiện, có thể hầu hạ bên cạnh bệ hạ nhiều năm, đã là phúc khí lớn lao của ngươi rồi."
"Ngươi phải vẹn toàn bổn phận, nhớ rõ thân phận của mình, đừng tham lam những thứ mình không nên cầu."
Nói xong, nàng ta nâng cao âm lượng, cười đến tươi tắn rạng ngời.
"A tỷ có thể tha thứ cho ta, chuyện này quả thật là quá tốt rồi, cây kim thoa này xin a tỷ hãy nhận lấy, coi như là một chút tâm ý của ta."
Nàng ta rút một cây kim thoa vàng từ trên tóc xuống, hướng thẳng về phía huyệt thái dương của ta mà đâm tới.
Ta hơi nghiêng đầu tránh đi, kim thoa bằng vàng trượt sát da đầu ta cắm vào trong búi tóc, mang đến một trận đau rát.
Nàng ta cười đầy mãn nguyện, xoay người đuổi theo Dung Thần.
"Bệ hạ, đợi thần thiếp với, thần thiếp xin lỗi rồi mà, a tỷ đã tha thứ cho ta rồi, ngài vẫn còn tiếp tục tức giận sao?"
"Tha thứ cho ta được không? Ca ca, Thần ca ca?"
"Chúng ta đi thăm Minh nhi đi, hôm nay thằng bé bị dọa sợ rồi, vẫn còn đang uống thuốc, thần thiếp thật không yên tâm."
"Nếu có long khí của bệ hạ hộ thể, Minh nhi nhất định sẽ khỏi bệnh rất nhanh."
Nàng ta giống như một con chim én nhỏ lượn lờ trong hoa, xoay tới xoay lui quanh Dung Thần.
Nàng ta dường như chẳng hề sợ hãi Dung Thần một chút nào.
Dung Thần nhất định nhất định rất sủng ái nàng ta, mới ban cho nàng ta sự tự tin như thế.
"Á! Tỷ chảy máu rồi." Hỉ Niên nhìn vào bên phải đầu ta, sợ hãi đến biến sắc.
Ta đưa tay lên, chạm vào toàn là máu.