Hỉ Niên xót xa giúp ta xử lý vết thương, nàng ấy dường như đã hạ quyết tâm nào đó, nhỏ giọng khuyên nhủ ta.
"Vân cô nương, Huệ quý phi sẽ không buông tha cho tỷ đâu, ngày mai tỷ nhất định phải nắm chắc lấy cơ hội. Hậu vị của bệ hạ bỏ trống nhiều năm, chính là đang đợi tỷ. Chỉ khi vị phân của tỷ cao hơn Huệ quý phi, thì mới có một con đường sống. Nếu không, nhà mẹ đẻ của Huệ quý phi thế lực ngập trời, tỷ phải làm sao đây?"
Nhà mẹ đẻ của Huệ quý phi là Triệu gia, là thế gia đại tộc trăm năm, tam triều nguyên lão, đời đời công khanh, vốn đã hiển hách rợp trời, sau khi sinh ra một vị quý phi nương nương sủng quán hậu cung, lại càng thêm quyền thế ngập trời.
Lúc ta bày sạp bán tào phớ, cũng từng nghe các thực khách bàn luận về sự tôn quý kiêu ngạo của Triệu gia.
"Bệ hạ sẽ muốn một lão phụ từng gả cho người khác sao?"
Hỉ Niên nghẹn lời.
"Tại sao tỷ lại gả cho người khác chứ... Hazii..."
Bởi vì thật sự đã gặp được một người rất tốt mà.
Cuộc sống của ta sau khi xuất cung chẳng coi là suôn sẻ.
Một cung nữ lớn tuổi cô độc bên ngoài, trong chuyện hôn nhân luôn chịu cảnh yếu thế.
Bà mối đến nhà, giới thiệu toàn là quan phu lão ông, nếu không làm kế thất cho người ta, thì cũng là làm mẹ kế.
Sống thân cô thế cô, cũng luôn có người thèm thuồng tay nghề và chút tài sản phòng thân của ta.
Ta từng được một nhà giàu có mời đến dạy dỗ nữ nhi nhà họ, thế nhưng lúc nửa đêm, lão gia nhà đó lại lén lút mò vào phòng ta.
Ta lấy cái chết ra đe dọa, mới có thể thoát thân.
Sau này ta mới biết, có một vài nhà giàu rất thích nạp những nữ tử có tay nghề làm thiếp, như vậy vừa có thể kiếm thêm tiền sinh hoạt, lại có thể đề phòng tay nghề bị truyền ra ngoài.
Nếu nữ tử đó không tuân theo, liền dùng vài thủ đoạn, hủy hoại danh tiết của các nàng, ép các nàng không theo không được.
Ta nghĩ, vận khí của ta xưa nay luôn không tốt, đại khái là không kiếm nổi số tiền quá đỗi thể diện này.
Ta dựng sạp hàng nhỏ, bắt đầu bán tào phớ.
Như vậy mặc dù mệt mỏi, nhưng không phải vắt óc suy nghĩ.
Cho đến một ngày nọ, ta bị kẻ xấu bám đuôi, gã đó bóp chặt cổ ta, thò tay lên người ta mò mẫm tìm tiền, ta sợ hãi đến mức nước mắt tuôn rơi.
Tống Húc đi ngang qua đã vươn mình cứu giúp.
Chàng là một thư sinh vô dụng, đánh không lại người ta, bị người ta đánh cho sưng vù cả đầu.
Ta nhìn quầng mắt bầm tím của chàng, nhịn không được mà bật cười.
Chàng xấu hổ dùng tay áo che khuất gương mặt.
"Cô nương, xin lỗi nhé, sau này ta sẽ rèn luyện thêm..."
Chàng thật sự đã đi luyện tập.
Đáng tiếc, chàng không phải thiên tài, làm không được bậc cái thế anh hùng.
Cho nên chàng đã bỏ ra một ít tiền, nhờ nha dịch tuần phố đi tuần qua đây nhiều hơn một chút.
Về sau nữa, chàng đến nhà cầu hôn, ta hỏi chàng thích ta ở điểm gì?
Chàng cười, "Hôm đó nhìn thấy nàng rơi lệ, bỗng cảm thấy lồng ngực rất đau, ta thường ngày sợ nhất là tranh chấp với người khác, nhưng vì nàng, ta cảm thấy ta chẳng sợ điều gì cả, ta nghĩ đây chính là thích đi."
"Không có điểm cụ thể nào cả, chỉ là muốn ở bên cạnh nàng, cùng nhau làm chút việc gì đó cũng được, cái gì cũng không làm cũng rất tốt."
"A Huệ, ta là nghĩ như vậy đó, còn nàng thì sao?"
Đến tận khi chàng chết, ta cũng chưa nghĩ thông suốt được, sự yêu thích đối với chàng rốt cuộc là thế nào.
Cái chết ập đến quá đỗi đột ngột.
Khiến người ta căn bản không kịp nghĩ ngợi sâu xa, thì đã bất chợt mất đi mái nhà.
Đây là lần thứ hai ta đánh mất nhà của mình.