Lúc Dung Thần và Huệ quý phi đuổi tới, ta đã bị cung vệ đè ép quỳ trên mặt đất.
Y phục xộc xệch, mặt mũi lấm lem, các khớp ngón tay sưng đỏ, dòng máu tươi theo kẽ tay chảy xuống nền đất, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn đăm đăm nhìn xuống mặt sàn.
Huệ quý phi lửa giận ngập lòng, nàng ta ôm Dung Ngọc Cảnh đang khóc thét vì kinh sợ, lớn tiếng quát tháo.
"Đem tiện tỳ này xử tử, giết ả cho bổn cung."
Cung vệ lập tức muốn ra tay.
Ta nét mặt không chút cảm xúc, ngước mắt nhìn về phía Dung Thần.
"Thượng hữu sở hiếu, hạ tất thậm yên, bệ hạ, ngài có biết đạo lý này không?"
Sắc mặt Dung Thần thoắt cái trở nên vô cùng đáng sợ, hắn đưa ánh mắt uy nghiêm quét qua xung quanh, nhìn đám cung vệ đang động thủ, nhìn bọn cung nữ thái giám đang xem kịch vui, giọng nói lạnh lẽo, thần tình tàn nhẫn sắc lạnh.
"Buông nàng ấy ra, cút hết cho trẫm, cút hết cho trẫm!!!"
"Bệ hạ!"
Huệ quý phi không cam tâm, trong mắt đầy vẻ khó tin.
Dung Thần quay đầu lại, lạnh lùng chằm chằm nhìn nàng ta.
"Ngươi cũng cút!"
Dung nhan kiều mỹ của Huệ quý phi trắng bệch, nàng ta nhục nhã khó kham, nhưng lại bị cặp mắt phiếm hồng của Dung Thần dọa sợ, một chữ cũng không dám ho he, chỉ có thể ôm con tức giận rời đi.
Bốn bề tĩnh lặng như tờ.
Ta mất đi khí lực, ngước mắt nhìn hắn, đến cả việc nở một nụ cười cũng chẳng làm được.
Dung Thần cúi người xuống, ngón tay nắm chặt lấy bả vai ta, dường như muốn bóp nát ta vậy.
Hắn nhả từng chữ từng chữ một, chữ nào chữ nấy ngập tràn cừu hận.
"Tỷ tỷ, tỷ rốt cuộc muốn thế nào, tỷ đến tột cùng là muốn làm cái gì? Làm hoàng hậu của trẫm không tốt sao? Gả cho trẫm khó khăn ủy khuất tỷ lắm sao?"
"Tỷ có biết trẫm đã hao tâm tổn trí cỡ nào mới tìm được tỷ không? Lại có biết trẫm đã tự thuyết phục bản thân thế nào để không thèm để tâm đến việc tỷ từng gả cho người khác không?"
"Trẫm thậm chí từng nghĩ sẽ giúp tỷ bôi xóa đoạn vết nhơ này, từng nghĩ vạn nhất sự tình bại lộ, nên cãi chày cãi cối không nhận ra sao, trừng phạt đám lão ngoan cố kia thế nào?"
"Tỷ vì cớ gì mà cứ chấp mê bất ngộ? Vì cớ gì cứ một mực tự vạch trần chân tướng! Vì cớ gì ba tâm nguyện chẳng có một cái nào như trẫm mong muốn!"
"Trong lòng tỷ có phải từ trước tới nay vốn dĩ không có trẫm! Trẫm thực sự hận không thể bóp chết tỷ!!!"
Hắn phẫn nộ lay mạnh bả vai ta, dường như muốn đánh thức ta dậy.
Nhưng ta chỉ có thể bình thản nhìn hắn.
"Bệ hạ..."
"Vân Huệ hiểu được ấm ức cầu toàn sẽ không đứng ra lúc ngài sắp bị tống vào lãnh cung, cũng sẽ không tận tâm cực khổ nuôi nấng ngài sau khi Ninh phi qua đời, lại càng không chịu từ bỏ vinh hoa phú quý xuất cung đi lúc nhìn thấy ngài sắp sửa giành chiến thắng."
"Vân Huệ mà ngài quen biết xưa nay luôn là một kẻ cứng đầu không biết biến thông như vậy, ngài đâu phải ngày hôm nay mới biết."
Trên đời này căn bản không tồn tại một vị bát hoàng tử không tranh không giành trong lãnh cung.
Những vị hoàng tử khác đấu đá sứt đầu mẻ trán ở bên ngoài, hắn giấu tài nuôi chí ở trong lãnh cung, để cuối cùng ngư ông đắc lợi.
Vào cái ngày ta phát hiện ra hắn lén lút tiếp xúc với người bên ngoài, hắn đã có chút hoang mang luống cuống.
Nhưng ta lại vô cùng an ủi.
Hắn đã trưởng thành rồi, có thể tự chăm sóc bản thân rồi.
Ta rốt cuộc có thể rời đi được rồi.
Thế là, ta xuất cung.
Ta tắm mình trong ánh nắng mặt trời bên ngoài cung, thật ấm áp, đó là hương vị của sự tự do, không cần phải cõng vác trách nhiệm, không có áp lực gì cả, chỉ có gió ấm mây trôi, thổi nhăn cả một mặt hồ mùa xuân...
Rồi sau đó, ta lại gặp được Tống Húc giữa hồng trần mênh mông.
Chàng đem lòng yêu thương một ta hào quang rực rỡ, lại cũng đem lòng yêu thương một ta cả người nhem nhuốc.
Ta có thể không hề kiêng dè mà làm chính mình trước mặt chàng, có thể không cần lương thiện, có thể ích kỷ, có thể chiếu cố bản thân mình trước tiên.
Ở trước mặt chàng, ta là Vân Huệ, chứ không phải là cô cung nữ Vân Huệ ngốc nghếch của bát hoàng tử.
Ta dựa vào cái gì mà phải quên đi chàng.
Ta không quên được, cũng không cam lòng quên.
Dung Thần như bị sét đánh ngang tai, hắn buông tay ra, trầm mặc nhìn ta.
Hồi lâu sau, hắn phun ra một câu:
"Đôi khi, trẫm thật hi vọng tỷ có thể thay đổi một chút, tỷ tỷ..."
Hắn xoay người rời đi.
Ta ngồi thẫn thờ ở ngự hoa viên rất lâu, mới có sức để tiếp tục đi về.
Đợi lúc ta về tới nơi, thái giám truyền chỉ đã đợi sẵn ở đó.
Dung Thần sắc phong ta làm Huy Nghi trưởng công chúa, nhận ta làm tỷ tỷ, ban cho ở tạm cung Thuận Phương, chờ xây dựng công chúa phủ, đợi khi công chúa phủ hoàn thiện xong, sẽ chuyển ra ngoài ở.
Mọi người nhao nhao chúc mừng ta, ta bảo tất cả lui ra, chỉ muốn ở một mình.
Bầu trời bên ngoài rất quang đãng.
Nhưng sẽ không còn một người cùng ta nói chuyện thời tiết, chuyện cảnh vật, chuyện tương lai nữa.
Cũng sẽ không bao giờ có một giọng nói non nớt cất tiếng gọi "Nương" bên tai ta, bám lấy ta đòi mua kẹo hồ lô, kẹo bông gòn, còn biết nhón gót lau mồ hôi cho ta nữa.
Ánh mặt trời này, nó thật chói mắt làm sao!
Làm cho mắt ta sưng tấy, làm cho lòng ta chua xót.
Đến tối, một người ăn mặc như thị vệ lặng lẽ xuất hiện trong phòng ta.
Ta đang dựa vào ánh nến để khâu y phục, Cá Nhỏ của ta mất quá sớm, thậm chí còn chưa kịp mặc chiếc áo mùa hè mà ta tận tay may cho con bé.
Ta từng hứa sẽ may cho con bé một chiếc váy ngắn đang thịnh hành vào lúc này, ta vừa mới học được cách may từ cô nương nhà bên, vậy mà con bé đã chết trong biển lửa ấy rồi, thi cốt vô tồn.
Người nọ ngồi xuống đối diện ta.
"Điều này hoàn toàn không giống với những gì chúng ta đã bàn bạc."
Ta chẳng hề ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng đáp trả hắn một câu.
"Ta so với ngươi còn hiểu rõ Dung Thần hơn, thứ quá dễ dàng đoạt được sẽ không biết đường trân trọng, nay làm vậy là tốt nhất."
Người nọ im lặng một thoáng, mới lên tiếng nhắc nhở: "Vân cô nương, là Lý gia ta liều mạng cứu ngươi từ trong biển lửa ra, hộ tống ngươi vào trong cung, ngươi mới có thể thuận lợi gặp mặt bệ hạ, hi vọng cô nương sẽ không qua cầu rút ván."
Kim đâm vào tay ta, ứa ra một giọt máu đỏ tươi.
Ta dửng dưng dùng khăn tay lau đi giọt máu, ngước mắt nhìn hắn —— Lý Sóc, vị công tử xuất sắc ưu tú nhất của Lý gia thế hệ này.
"Sẽ không đâu, ta vẫn còn rất nhiều chỗ cần tới sự giúp đỡ, chúng ta luôn ngồi chung trên một con thuyền. Bệ hạ sẽ minh oan cho phụ thân ta, nếu Triệu gia nhúng tay vào, ta sẽ nhân cơ hội đó tiến cử ngươi với bệ hạ."
Lý Sóc nhìn kỹ khuôn mặt ta, thấy ta dường như không nói dối, trên mặt chỉ mang một nỗi bi thương.
Hắn nói: "Vậy thì tốt, Vân cô nương, nén bi thương đi, người chết không thể sống lại, báo thù cho bọn họ mới là chuyện khẩn yếu nhất lúc này."
Hắn lặng lẽ rời đi.
Ta chẳng còn hứng thú để may y phục nữa.
Đúng vậy, báo thù mới là chuyện khẩn yếu nhất lúc này.
Ta sẽ đi chém, đi giết, đi báo thù.
Sau đó, khiến cho kẻ ép ta bước vào cục diện này phải hối hận đau đớn đến hết đời.